Chương 126: 87
Gặp Mặt, Lệ Lệ, Lạc Trạch, Lãnh Phong
An Tuyết Thần thấy vẻ mặt vô cùng thỏa mãn của Lạc Trạch, lúc đó chính cô còn không biết phải làm gì, cảnh tượng đêm đó lại hiện lên trong đầu. Nếu hai người không đi tới khách sạn Hoàng Đế thì cũng không có cơ hội để Lệ Lệ gặp lại Lạc Trạch, đều là tại mình. Lệ Lệ từ một cô gái hoạt bát, đáng yêu bây giờ lại trở nên buồn bã, một Lệ Lệ trọng bạn khinh sắc đi đâu mất rồi. Chính mình đã làm cô ấy thay đổi tới mức này sao?
Lệ Lệ quay lại nhìn thấy vẻ mặt suy tư và áy náy của An Tuyết Thần, trong lòng cũng không khá hơn là mấy. Cô cầm bày tay nhỏ bé của An Tuyết Thần."Tuyết Thần, việc kia thật sự không liên quan tới cậu, đừng tự trách mình nữa. Được không?"
An Tuyết Thần nhìn Lệ Lệ, ôm lấy cô.Trong lòng cũng không vui vẻ gì. Một lát nữa gặp mặt, liệu có thể không? An Tuyết Thần lo lắng nhìn, nói: "Lệ Lệ, có khi nào Phàm Ngự nói cho Lạc Trạch biết địa điểm hẹn không?"
Giang Lệ Lệ nhìn An Tuyết Thần cười, nói:"Không sao! Tốt nhất là biết, mình cũng muốn cho anh ta biết thái độ của mình."
Địa điểm hẹn---------- Nhà hang trong khách sạn của Phàm Ngự------------
Giang Lệ Lệ mặc bộ lễ phục màu đen, hoàn toàn lộ ra đường cong hoàn mỹ. Tóc uốn gợn, cực kì gợi cảm và quyến rũ. Giang Lệ Lệ lấy điện thoại gọi cho Lãnh Phong.
"Alo, Phong, anh tới chưa? Anh ngồi ở bản mấy? Ừ, em đến rồi. Ừ. Được, lát gặp. Còn nữa, lát nữa nhất định phải đóng cho thật giống đấy, Tuyết Thần nói với anh rồi chứ. Lần này nhất định phải giúp em. Bạn tốt."
Điện thoại cô bất chợt rung lên, nhìn dãy số hiện lên, trong lòng như mặt hồ gợn sóng.
Leng keng---------
Giang Lệ Lệ bước ra khỏi thang máy, đảo mắt qua toàn bộ nhà hàng. Ở đây có rất nhiều người, tất cả đều là người giàu có. Nhìn thấy Lãnh Phong giơ tay lên, nở nụ cười tà mị, đi về phía cô. Cô đương nhiên biết có một ánh mắt sắc bén, nóng rực đang nhìn mình chằm chằm, đây chính là điều cô muốn, hy vọng từ nay về sau người đó sẽ không quấy rầy mình nữa.
Giang Lệ Lệ đi tới bên cạnh Lãnh Phong, ngọt ngào hỏi: "Xin hỏi, là Lãnh Phong, Lãnh tiên sinh sao?"
Lãnh Phong chậm rãi quay đầu, woa..., thật là đẹp trai a. Khuôn mặt trắng hồng, góc cạnh thực sự anh tuấn; đôi mắt đen thâm thúy, toàn thân phát ra ánh sáng mờ ảo, quyến rũ; đôi mi dày; mũi cao, thẳng; đôi môi tuyệt mỹ; đôi mắt đào hoa, sâu thẳm ấy thật sự khiến người ta phải chú ý đến.
Lãnh Phong xem xét bộ lễ phục trên người cô một cách tỉ mỉ. Kỳ thực, mọi người không biết rằng Giang Lệ Lệ ở Mỹ thường mặc đồ rất bình thường, nhưng lần này cô lại khiến Lãnh Phong phải kinh ngạc, lần đầu tiên nhìn cô bằng ánh mắt của một người đàn ông. Trên người cô là bộ lễ phục màu đen, dưới cái gáy thon dài, ngọc ngà là bộ ngực trắng sữa như ẩn như hiện, eo được thắt lại nhưng lại không quá chặt, đôi chân thon dài lộ ra, cân xứng với dáng người thanh mảnh của cô, ngay cả những đóa sen xinh đẹp tuyệt trần cũng phải câm lặng trước sức hấp dẫn mê người của cô. Trang phục của cô gái này quả thật là cực kỳ lộng lẫy, nhưng vẻ lộng lẫy này vẫn kém hơn rất nhiều so với thần thái của cô. Đôi mắt to xinh đẹp của cô mang ý cười tà mị, mờ sương, toan tính trong lòng cũng theo đó mà khơi dậy, khóe miệng cùng đôi môi đỏ mọng khéo léo nhếch lên, thật khiến cho người ta muốn hôn một cái, đây đích thực là một người phụ nữ quyến rũ, dường như lúc nào cũng mê hoặc đàn ông, làm say mê đầu óc họ.
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bình luận