🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: 84

Sập Bẫy, Cuối Cùng Cũng Thỏa Hiệp

Sáng sớm, con phố thật tĩnh lặng. Những tia nắng ban mai xuyên qua làn sương mỏng, con phố nhỏ hòa mình với ánh dương ấm áp, nhu hòa. Nhành liễu mềm mại rũ xuống, đắm mình trong ánh nắng sớm, cây to lại như những chàng thanh niên khỏe mạnh đang dang rộng cánh tay, thảm cỏ xanh mướt còn đọng lại vài giọt sương cũng theo đó mà lộ ra. Buổi sáng mùa hè đẹp biết bao.

An Tuyết Thần vẫn phải đi đến đó. Đúng vậy, Phàm Ngự đã nắm được điểm yếu của cô. Cô đến từ sớm, ngồi trong xe ngắm nhìn cảnh tượng phía, nói cô không lo là nói dối. Vẫn căn biệt thự quen thuộc này, nơi đã từng xảy ra cảnh tượng máu cô nhuộm đỏ cả con đường. Trong lòng chợt đau nhói, cô sẽ không tha thứ, vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh. Vào cái ngày cô chờ mong anh đáp lại tình cảm của mình, anh đã hủy hoại cô. Bây giờ, chỉ còn lại vẻ xa lạ quen thuộc nhất.

Cô khẽ thở dài, mở cửa xe, vẫn không có gì thay đổi. Ngẩng đầu nhìn, đúng lúc nhìn thấy Phàm Ngự đang ở trong căn phòng của mình ngày trước, cứ đứng như vậy mà nhìn mình. Lông mày An Tuyết Thần khẽ chau lại. Khi thấy Phàm ngự xoay người rời đi, An Tuyết Thần mới thu hồi tầm mắt. Nơi này hầu như không thay đổi, chỉ là an ninh được thắt chặt hơn. Năm năm trước chưa có những thứ này, ngày càng tiên tiến, hiện đại hơn. Làm sao mà kiếp này cô lại sống chung với người đàn ông như thế?

Cô nhìn cánh cửa tự động mở ra, trong lòng cảm thấy nặng nề, lại không cản nổi bước chân, lúc này cô mới phát hiện vốn dĩ mình không hề muốn đặt chân vào nơi này. Mỗi tấc đất nơi này đều làm cho con người ta hít thở không thông, mỗi bước đi đều làm cho con người ta cảm thấy đau lòng. Đúng vậy, vào cái đêm mưa đó, bước chân cô cũng nặng nề như vậy. Trong khi người cô chảy máu đầm đìa, người kia lại hờ hững bước đi.

Hồi tưởng lại mọi chuyện suốt đường đi, bất tri bất giác lại đi tới cửa chính. Két…, cửa được mở ra. Vẫn là những thứ thân thuộc nhất. Chỉ là năm năm trôi qua, vết tích của khoảng thời gian đó vẫn còn lưu lại trên khuôn mặt cô.

"Vú… vú Trương..." An Tuyết Thần nghẹn ngào. Nước mắt tuôn rơi, vú Trương cũng không cầm lòng được mà khóc theo.

"Tuyết Thần, Tuyết Thần, con trở lại rồi ư, vú Trương thật lo lắng cho con, con có biết không hả? Cái con bé này, hu…hu..." Má Trương nức nở nói, khuôn mặt dường như xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn.

Hai người ôm nhau, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông đang ngồi trê ghế salon. Mùi vị này rất quen thuộc, là mùi vị của người mẹ, ở nơi này, chỉ có vú Trương đối xử tốt với cô nhất. Hai người ôm nhau một hồi thì nghe thấy tiếng ho khan của người nào đó.

"Khụ… khụ… e hèm…"

An Tuyết Thần theo âm thanh này quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra Phàm Ngự đang ngồi trên ghế salon, khoanh tay nhìn họ. Vú Trương nghe thanh âm lúc này mới phát hiện ra là mình quá kích động. Buông An Tuyết Thần ra, mỉm cười nhìn cô.

"Tuyết Thần, mau vào nhà." Vú Trương nắm chặt tay của An Tuyết Thần.

Phàm Ngự liếc nhìn vú Trương một cái, vú Trương lưu luyến nhìn An Tuyết Thần, An Tuyết Thần mỉm cười với bà, lúc này bà mới xoay người đi vào bếp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...