Chương 81: 81
Trở Về Nước, Gặp Nhau Ở Dạ Tiệc
Năm năm sau ——
Thời gian trôi qua cực nhanh, năm năm rồi, đã năm năm chưa trở về nước rồi. Tất cả đều đã thay đổi, bao gồm cả con người.
"A, Trung Quốc, tôi – Giang Lệ Lệ đã trở lại." Giang Lệ Lệ hướng về phía mặt trời hô to. Hai cánh tay mở rộng ra, hoài niệm hơi thở của Tổ quốc.
An Tuyết Thần và Lãnh từ từ bước đến bên người Lệ Lệ, nhìn Lệ Lệ, sau đó nhìn bầu trời quen thuộc. Cô rời đi đã năm năm, lần thứ hai trở về quê nhà.
"Được rồi, đừng kêu nữa, chúng ta lên xe thôi. Đừng quên buổi tối còn có một dạ tiệc quan trọng, tớ rất chờ mong đó." An Tuyết Thần nhìn Giang Lệ Lệ, nhàn nhạt mở miệng, thanh âm dễ nghe như vậy, chỉ là hơi trầm khàn. Cực kỳ mị hoặc.
"Ui, cậu vẫn nên quản tốt vị kia của cậu đi, suốt dọc đường, đều bị nước miếng của hoa si dìm chết rồi, cậu á, vẫn nhìn lại điểm chính đi. Ngộ nhỡ bị người khác đoạt mất, đến lúc đó cậu đừng có khóc nhé" Giang Lệ Lệ trêu chọc nói.
Lãnh đem An Tuyết Thần ôm vào trong lòng càng chặt hơn: "Tớ cũng sẽ không, ngoại trừ Thần nhà tớ ra, tớ không muốn bất kỳ cô gái nào." Khuôn mặt tràn đầy nhu tình của Lãnh nhìn An Tuyết Thần mở miệng nói.
An Tuyết Thần đem đầu mình áp sát vào trong lồng ngực của Lãnh, sau đó nhìn Lãnh, hưởng thụ hương vị như ánh mặt trời của anh, cô đã thành thói quen, thứ mùi này, làm bạn với cô đã năm năm.
Lãnh cưng chiều vỗ vỗ đầu An Tuyết Thần: "Hai vị đại tiểu thư, lên xe thôi."
Trên xe ——
Dọc theo đường đi, nhìn cảnh vật vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này, thời điểm ngang qua nhà của Phàm Ngự, vừa đúng lúc nhìn thấy anh vừa xuống xe.
Phàm Ngự, anh nếm thử hương vị bị người mình yêu thích nhất tổn thương và lừa gạt chứ? Loại tư vị đó dễ chịu không? Chỉ mong anh hãy nhớ kỹ lời nói của tôi.Liếc mắt một cái sau đó liền dời tầm mắt qua chỗ khác. Không có bất kỳ kỷ niệm. Ở chỗ này, cô đã mất đi một sinh mạng.
Phàm Ngự chợt xoay người, loại cảm giác đó rất quen thuộc. Ngắm nhìn xung quanh. Nhưng không phát hiện bất cứ người nào.
"Tổng giám đốc, Lạc tổng vẫn còn ở phòng làm việc của ngài." Thư ký nhắc nhở.
Phàm Ngự xoay người, "Ừ, đi thôi"
Lãnh nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của An Tuyết, xoay người cô qua, sau đó, cái cằm hoàn mỹ chống đỡ trên đỉnh đầu cô. Tham lam hấp thụ mùi hương trên tóc cô.
"Thần, anh thật sự rất sợ mất em, anh không biết cảm giác lần này thế nào, anh cảm thấy mình không thể bắt được em rồi." Thanh âm của Lãnh có lo lắng, sầu lo.
Đôi tay An Tuyết Thần vòng chặt quanh hông Lãnh, nghe nhịp tim đập mạnh của anh. "Liệt, làm sao có thể chứ? Em sẽ không rời khỏi anh, em bảo đảm anh sẽ không mất em. Em là vị hôn thê của anh. Vĩnh viễn đều là vị hôn thê của anh, bất luận kẻ nào cũng không có tư cách làm vị hôn phu của em, chỉ Lãnh có tư cách này."
Bình luận