Chương 77: 77
Nữ Giúp Việc Thấp Hèn, Tuyết Nhi Trở Về
"Tiểu thư, cô đã tỉnh rồi, đây là đồ dùng thiếu gia bảo tôi chuẩn bị cho nữ giúp việc, nói là, bắt đầu từ hôm nay cô phải bắt đầu làm việc." Tiểu Linh đi tới phía trước cửa sổ, ngồi xổm xuống lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của cô.
An Tuyết Thần cấp cho Tiểu Linh vẻ mặt không có chuyện gì, sau đó khó khăn ngồi dậy, thân thể vẫn rất đau nhức. Nhưng mà, đau hơn so với ngày hôm qua.
Tiểu Linh liền vội vàng tiến lên đỡ An Tuyết Thần. "Tiểu thư, chậm một chút."
Thanh âm của An Tuyết Thần khàn khàn, mở miệng nói: "Cám ơn, sau này không nên gọi tôi là tiểu thư, gọi tôi là Tuyết Thần là được. Hiện tại chúng ta đều giống nhau, không phải là tiểu thư gì hết."
Tiểu Linh nhìn An Tuyết Thần, gật đầu cười: "Tuyết Thần, Tuyết Thần. Thật là dễ nghe."
An Tuyết Thần nhìn cô cười một tiếng. Sau đó nâng cái gì đó, chuẩn bị mặc quần áo. An Tuyết Thần nhìn mình mặc quần áo của người giúp việc ở trong gương. Nếu như so với quần áo lộng lẫy trước đây, thì những quần áo này thoải mái hơn nhiều. Cố gắng hướng vào mình mỉm cười. Sau đó bước ra khỏi phòng. Vừa bước ra khỏi phòng, đã cho An Tuyết Thần một kinh sợ lớn.
An Tuyết Thần nhìn trên bàn cơm có hai người, vị trí trước đây của mình đã có cô gái khác ngồi, mái tóc xoăn. Chỉ nhìn bóng lưng liền biết đó mà một mỹ nữ, An Tuyết Thần cũng không nhìn lâu, mà đi vào phòng bếp.
"Vú Trương, chào, cháu chuyển ra." Nói xong, liền muốn nhận lấy cái đĩa trong tay vú Trương. Chỉ là, nhìn thấy sắc mặt vú Trương không tốt chút nào. An Tuyết Thần nhíu nhíu mày.
"Sao vậy, vú Trương, tư tưởng không tập trung."
Vẻ mặt lo lẳng của vú Trương nhìn An Tuyết Thần. Không biết nói thế nào, An Tuyết Thần lại nhìn Tiểu Linh, cũng là gương mặt lo lắng. Thừa dịp bọn họ mất hồn, An Tuyết Thần cầm lấy cái khay, đi tới bàn ăn. Trực tiếp đi đến chính giữa, nhìn cô gái một cái, An Tuyết Thần chỉ cảm thấy trái tim ngưng đập trong nháy mắt. Cái khay cầm trong tay rơi xuống, tất cả mọi người nhìn cô, vú Trương cùng Tiểu Linh lao ra, nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Trên khuôn mặt hai cô gái là vẻ kinh ngạc. Kinh ngạc nhất là cô gái tên Tuyết Nhi. Cô gái đứng lên đi tới bên cạnh An Tuyết Thần. Họ cứ nhìn nhau như vậy.
Trên thế giới này nếu như có 100% tương tự, vậy thì họ chính là 90% tương tự.
Lông mày Phàm Ngự chau lại thật chặt vào nhau. Một tiếng nói trầm thấp phát ra cùng tức giận trầm trọng.
"Vú Trương, xảy ra chuyện gì?"
Lúc này An Tuyết Thần mới có phản ứng, sau đó xoay người nhìn Phàm Ngự, chỉ là, cặp mắt kia trừ yên tĩnh vẫn là yên tĩnh, thông minh như An Tuyết Thần làm sao sẽ không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà trừ yên tĩnh, trong lòng vẫn có chút hận, cô chính là con hề.
"Thiếu gia, thật xin lỗi, là lỗi của tôi." Thay vì nói là nữ giúp việc, nhưng giọng điệu của cô tuyệt không giống như vậy, vẻ mặt không có một chút sợ hãi, điều này làm cho trong lòng cô gái tên Tuyết Nhi nữ nghi ngờ cùng lo lắng.
Bình luận