Chương 74: 74
Đế Vương, Lạc Trạch Với Lệ Lệ
An Tuyết Thần cùng Giang Lệ Lệ tay nắm tay đi tới Đế Vương. Tiếp đón bọn cô đương nhiên là nhóm chị Mỹ Anh.
"Ô, Tuyết Thần tới đây. Chị Mỹ Anh đưa bọn em vào gian phòng VIP." Mỹ Anh vui mừng tiến lên lôi kéo tay An Tuyết Thần, nói.
"Không cần đâu, chị Mỹ Anh, cho bọn em gian phòng thường là được rồi. Không cần phòng VIP đâu." An Tuyết Thần xấu hổ, cự tuyệt nói. Bởi vì chỉ có hai người bọn cô nên không cần phòng VIP. Thật lãng phí, chính xác mà nói thì cô cũng không muốn Lệ Lệ tốn nhiều tiền như vậy.
Mỹ Anh nhìn thấy An Tuyết Thần không được tự nhiên liền vội vàng giải thích: "Ôi chao, Tuyết Thần, không cần các em bỏ tiền, quản lý có nói là miễn phí cho các em chơi, uống rượu gì tùy thích. Không cần tiền."
"A? Chuyện này, không được đâu?" An Tuyết Thần vẫn cảm thấy không tốt.
Ngược lại, Giang Lệ Lệ tiến lên kéo An Tuyết Thần đang từ chối lại gần. Ở bên tai cô thì thầm mấy câu.
"Này, cậu ngốc thế, VIP? Miễn phí?"
"Nhưng chúng ta cũng không dùng. . . . . ." Không đợi An Tuyết Thần nói hết lời, Giang Lệ Lệ chen ngang.
"Chị Mỹ Anh đúng không, mau dẫn chúng em đi được chứ?" Giang Lệ Lệ nịnh hót. Từ xưa tới nay, không chiếm được lợi là con rùa ngu ngốc, cô muốn làm thành niên, cần phải tương xứng với con rùa.
"Ừ, được. Tuyết Thần, em cũng biết mà, lầu 99, ra khỏi thang máy quẹo phải, phòng số 0000. Chị còn có chút việc nên không qua đó. Xong việc sẽ qua chỗ hai em."
"Ừ, được, chị Mỹ Anh, có việc thì chị cứ đi trước, không cần đặc biệt chú ý chúng em?" An Tuyết Thần khách khí nói.
"Ừ, chị đi đây." Nói xong cũng lắc lắc thân hình như rắn nước, rời đi.
"Này, chị Mỹ Anh kia cũng xinh đẹp, cậu xem dáng đi kìa." Mặt Giang Lệ Lệ hâm mộ nói.
"Được rồi, đi thôi. Tiểu thư Lệ Lệ ham đồ rẻ." Lúc này, An Tuyết Thần vẫn không quên trêu chọc vài câu.
Những lời vừa thốt ra khiến Giang Lệ Lệ không vừa ý. "Cái gì mà tớ ham đồ rẻ chứ, chưa từng nghe qua một câu nói sao?"
"Câu gì?"
"Ha ha, có lợi mà không chiếm chính là con rùa ngu ngốc." Lời này được nói ra rất tự nhiên từ trong miệng của Giang Lệ Lệ.
"Được chưa người, mau đi thôi." An Tuyết Thần không có tâm trạng cùng cô nghiên cứu có lợi mà không chiếm đến cùng có phải là rùa ngu ngốc hay không?
"Ừ, đi thôi, cậu dẫn đường. Nhưng mà, tại sao cậu lại biết chỗ này?"
"Đừng hỏi, sau này sẽ nói cho cậu biết." An Tuyết Thần cũng không muốn nói cho bạn tốt tình hình hiện tại của mình. Sợ cô ấy không thể tiếp nhận. Chỉ có thể giấu diếm, nhưng mà cô mong muốn như vậy sao?
Ding dong — —
Ra khỏi thang máy, hai cô đi về phía bên phải, nhìn thấy bảng hiệu trên cửa, không hề nghĩ ngợi liền đẩy ra, tiến vào. Chỉ là trường hợp này lại dọa An Tuyết Thần giật mình, Giang Lệ Lệ thì càng không phải nói đến. Sợ hết hồn. Cứ như vậy nhìn thấy những hình ảnh không đẹp mắt.
Bình luận