Chương 72: 72
Mặt Nạ, Ngời Đàn Ông Thần Bí
Đụng
Lần này, An Tuyết Thần không có cách nào bình tĩnh được, cô thật sự tức đến phát điên rồi. Vừa nghĩ tới sáng mai ở trường sẽ có một trận sóng gió kinh thiên động địa là cô không thể nào không tức giận. Ngày mai cô phải cực kỳ cẩn thận mới được.
Phàm Ngự điều khiển xe nhưng cũng liếc mắt nhìn thấy bóng dáng cực kỳ phẫn nộ của cô gái nhỏ ngồi kế bên. Trong lòng nhất thời cực kỳ cảm thụ. Vật nhỏ, em nên chuẩn bị tiếp chiêu rồi.
"Tuyết Thần đã trở lại, sao vậy, sắc mặt không tốt lắm, có phải không thoải mái không?" Vú Trương nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần lúc trắng lúc đỏ, liền biết là có chuyện.
An Tuyết Thần đi thẳng lên lầu. Bỏ lại một câu. "Ai cũng đừng lên lầu. Cơm tối đừng gọi tôi. Người nào đó khiến tôi rất ngán."
Dứt lời liền biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, cho nên những lời thực hiện vừa rồi liền chuyển lên người vừa mới tiến vào – Phàm Ngự, mà tâm trạng của anh cũng không tệ lắm, khóe miệng cong lên.
Vú Trương nhìn thấy tâm trạng không tệ lắm của thiếu gia. "Thiếu gia, tiểu thư sao vậy. Còn nói không ăn bữa tối."
Phàm Ngự liếc mắt nhìn vú Trương, nhắm ngay lầu hai đi tới. "Vậy thì không nên quấy rầy cô ấy là được rồi."
Vú Trương nhìn theo bóng lưng Phàm Ngự, lẩm bẩm nói: "Hai người này sao mà quái lạ vậy." Sau đó lắc đầu, đi về phía phòng bếp.
Bên trong phòng — —
"A, tức chết mất." An Tuyết Thầm hung hăng ném túi xách lên giường. Hai tay chống nạnh. Không nghĩ tới anh sẽ dùng đến chiêu này. Phàm Ngự, xem như anh lợi hại. Chẳng qua tôi cũng không phải là ăn bánh nhân đậu lớn lên. Anh cứ chờ đó.
An Tuyết Thần kéo rèm cửa sổ ra, mở cánh cửa sổ ra, gió mát ùa vào. Cám giác có chút ấm áp, cơn tức giận của cô mới từ từ tĩnh lặng lại.
An Tuyết Thần nhắm chặt hai mắt, nghĩ xem ngày mai giải quyết như thế nào. Đầu tiên phải tỉnh táo. An Tuyết Thần, mày lợi hại mà, bình tĩnh – bình tĩnh, đối mặt với mọi chuyện phải tỉnh táo.
Đột nhiên cảm thấy có một tầm mắt nóng bỏng đang quan sát mình. Chợt mở mắt, lại không phát hiện cái gì. Nhìn đi nhìn lại, cái gì cũng không có.
"Kỳ quái, hai ngày nay, tại sao mình lại cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình chăm chú chứ?" An Tuyết Thần tự lẩm bẩm nói.
Bỗng nhiên, trước mắt bay qua một con chim bồ câu màu trắng. An Tuyết Thần cũng không để ý quá mức. Chỉ là con chim này cứ bay lượn quanh trước tầm mắt An Tuyết Thần, dẫn đến cô nhìn chăm chú.
Nhìn thấy chim bồ câu, trên chân nó hình như buộc một tờ giấy. An Tuyết Thần nhìn một chút. "Thời đại nào rồi còn dùng bồ câu đưa tin, nhưng mà tại sao nó lại không bay đi. Chẳng lẽ là đưa đến đây sao?" Cô đưa tay ra để chim bồ câu đậu lên cánh tay mình. Sau đó rút tờ giấy. Mở ra. Nội dung bên trong khiến cho nhịp tim của An Tuyết Thần nhất thời đập điên cuồng. Hai mắt mở to giống như muốn rơi xuống mặt giấy.
Bình luận