Chương 71: 71
Trở Lại, Quay Về Trường
Màn đêm cứ lặng lẽ lùi màn che đi, thay vào đó là ánh bình minh. Cuộc sống vụn vặn cũng góp một phần trong đời sống.
Sáng sớm, ánh sáng ban mai chiếu rọi cả vùng trời, chiếu sáng cả thế giới. Màu vàng giống như dây đàn ngân lên ánh sáng của cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Giống như ánh sáng vàng rực chiếu sáng màu xanh cây lá. Tất cả đều trở nên sống động.
An Tuyết Thần vẫn rời giường đánh răng rửa mặt thay quần áo như cũ. Nhưng hôm nay cô tràn đầy tự tin. Ánh mặt trời trùng điệp. Kéo cái túi xách, đi xuống lầu, nhìn thấy anh đang uống một ly cà phê, trên bàn cơm đặt một cái Laptop. Mà bên kia mấy cô giúp việc giúp cô chuẩn bị bữa sáng. Bát cháo, phô mai cùng sữa tươi, còn có một đĩa thức ăn.
Cô ngồi xuống cực kỳ tự nhiên, vừa ăn mỳ vừa uống sữa tươi. Còn quệt quệt thức ăn dính trên miệng cho sạch.
"Ưmh, chào vú Trương, chào chú Mã, chào Tiểu Linh, Chào buổi sáng mọi người." Chỉ là lời chào bình thường, nhưng lại ngăn cách với một người nào đó.
Vú Trương nhìn An Tuyết Thần, vẻ mặt có chút vặn vẹo mở miệng: "Tiểu. . ."
Không đợi kêu ra miệng, liền bị ánh mắt cảnh cáo của An Tuyết Thần ngăn lại.
Vú Trương lúc này mới lên tiếng: "Tuyết Thần, đây đều là thiếu gia phân phó chuẩn bị."
"À"
Nhất thời vú Trương cảm thấy có một đàn quạ bay qua đỉnh đầu.
Chỉ là một chữ như vậy, không chịu thưởng cho bọn họ nhiều hơn. Thật đúng là tiếc chữ như vàng. Loại cảm giác này cũng giống như một người nào đó.
An Tuyết Thần ăn qua loa, sau đó mở miệng: "Thói xấu này còn lây truyền sao?" Giống như đang nói cho chính cô nghe, nhưng cũng giống như nói cho tất cả bọn họ nghe.
"Chú Mã, chúng ta đi thôi." Dứt lời liền đi tới trước cửa biệt thự.
Phàm Ngự quả thật cũng không nói gì cũng không có biểu hiện gì, giống như chuyện không liên quan tới anh.
Nghe thấy thanh âm tiếng động cơ xa dần, Phàm Ngự mới dừng gõ ngón tay lên bàn. Đôi tay ôm trước ngực lười biếng dựa vào ghế, nhìn ra ngoài cửa.
"Vú Trương, thu dọn một chút." Sau đó liền cầm áo khoác đi ra cửa chính để lại vú Trương cùng Tiểu Linh.
"Quản gia, tiểu thư cùng thiếu gia chiến tranh lạnh sao?" Tiểu Linh nhịn không được cất tiếng hỏi.
Vú Trương liếc mắt nhìn Tiểu Linh, thở dài một cái. Lắc đầu một cái. Đây là ý gì?
Cổng trường học
"Cháu vào đây, lái xe cẩn thận." Sau đó liền bước đi giống như giáo viên tiến vào trường.
Kít
Thanh âm tiếng thắng xe gấp vang lên. Tất cả mọi người đều xôn xao nhìn chiếc xe thể thao. Quả nhiên, từ bên trong đi xuống so xe thể thao còn đẹp mắt hơn. An Tuyết Thần dừng bước nhìn theo tầm mắt của mọi người. Nhìn thấy một người đàn ông đeo kính râm mặc đồng phục học sinh, cà vạt cũng không có ghim, cúc áo trước ngực tùy ý cởi ra hai nút. Người này chính là Lãnh.
Bình luận