Chương 65: 65
Phản Kháng Lại
Rốt cuộc phát tiết chính mình **, Phàm Ngự nhận được khoan khoái, xoay nhẹ sang nhìn thân thể lạnh lẽo của An Tuyết Thần. Nhìn gò má trắng bệch như tờ giấy, cùng với đôi môi bị cắn rách, có vài vệt máu li ti. thoải mái phàm ngự, nhẹ nhàng chuyển qua An Tuyết sáng sớm lạnh lẽo thân thể. Nhìn nàng trắng bệch như tờ giấy gò má của, cùng này bị cắn rách nát đôi môi, có chứa vết máu ti ti . Phàm ngự lòng của bị chặt nhéo lại với nhau. Hắn lại mất khống chế. Đối với cái này nữ nhân, hắn luôn là dễ dàng mất khống chế.
Một đôi bàn tay đau lòng vuốt ve gương mặt không có chút huyết sắc của cô. Choàng lên người bộ âu phục, quấn quanh cơ thể cô.
Tại biệt thự Phàm Ngự ——
An Tuyết Thần nằm trên giường lớn mềm mại trong phòng Phàm Ngự. Đầu giường chạm khắc màu đỏ. Cao quý mà thanh nhã (đẹp mắt).
"A, không cần, cầu xin đừng" An Tuyết Thần thét chói tai với thầy thuốc rồi tỉnh lại, đầy đầu mồ hôi lạnh. Mở to mắt, nắm chặt cái chăn, nhìn một chút thấy bản thân mặc đồ ngủ, từ từ đảo mắt nhìn xung quanh, quen thuộc như vậy, nhưng lại không phải gian phòng của cô.
Rắc rắc ——
"Tỉnh" Là hắn, cái thanh âm này luôn nhắc cô nhớ đến hắn. Trầm thấp lại khàn khàn, như âm thanh ma quỷ, làm người khác bị hủy hoại.
Toàn thân Phàm Ngự mặc quần áo thể thao màu trắng đơn giản, có vẻ lãnh đạm lại thoải mái, nhưng An Tuyết Thần làm gì có thời gian thưởng thức. Hắn bưng một bát cháo, chầm chậm tiến lại gần cô.
An Tuyết Thần thấy hắn đi về phía mình, ôm chặt người, phẫn nộ - sợ hãi lùi về phía sau, mãi cho đến khi không còn chỗ có thể lùi nữa.
Phàm Ngự ngồi bên giường, nhìn thấy An Tuyết Thần sợ hãi hắn, bất đắc dĩ thở dài.
"Ngoan. Húp một chút cháo." Nói xong bắt đầu kéo An Tuyết Thần.
"A - - a - -" Toàn thân An Tuyết Thần run rẩy, hét lên, "Đừng - - đừng tới - - đừng tới đây, tránh ra."
An Tuyết Thần dùng hết sức đẩy hắn ra, ngã nhào xuống sàn nhà.
Phàm Ngự muốn tiến lên trấn an cô, nhưng không nghĩ tới cô ngược lại dung hết sức phản kháng.
An Tuyết Thần ôm chặt ga trải giường, lăn vào góc phòng, đôi mắt nhỏ sợ hãi nhìn Phàm
Ngự. Chỉ sợ hắn tới đây.
Phàm Ngự thấy bộ dạng như vậy của cô, đau lòng không thôi. Muốn đi qua bế cô lên giường.
An Tuyết Thần nhìn thấy Phàm Ngự đang tiến lại gần, kịch liệt phản kháng, nói.
"Ác ma, ma quỷ, không được, không được tới đây."
Phàm Ngự kinh hãi - sững sờ một chút.
"Thiếu gia, đủ rồi." Vú Trươn đã đi vào rồi, nhìn An Tuyết Thần cuộn tròn trong chăn, ngồi trong góc phòng đau lòng không thôi.
Phàm Ngự liếc mắt nhìn vú Trương, sau đó lại chuyển ánh mắt sang nhìn An Tuyết Thần.
"Thiếu gia, lần này cậu cũng hơi quá đáng, An tiểu thư, cô ấy ** xé rách. Rất nghiêm trọng." Vú Trương nhìn thiếu gia, bất đắc dĩ nói.
Bình luận