🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 52: 52

Máy Ghi Hình 

An Tuyết Thần bước đến bên cạnh lão Mã, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Bây giờ An Tuyết Thần rất tiều tụy. Lão Mã mở cửa xe cho An Tuyết Thần, sau đó chạy về vị trí tài xế, lái xe đi.

Khi ngồi xuống chỗ ngồi, cô nhắm mắt lại, dựa lên của kính, thoải mái ngủ.

Lãnh nhìn vào bên trong xe, thấy lông mày An Tuyết Thần nhíu lại. Lại bất chợt nghe thấy Khôi Ảnh nói.

"Tôi đi trước." Sau khi nói xong, cũng bước đi luôn.

Lý Viện nhìn theo bóng lưng của Khôi Ảnh, có chút thất vọng, quay lại nhìn Lãnh, nói.

"Vậy, tôi cũng đi trước.”

Lãnh nhìn Lý Viện, mỉm cười nói.

"Ừ, hẹn gặp lại." Nói với Lý Viện xong, cũng bước đi luôn.

Sau khi thấy những người khác cũng đi hết, một chiếc Maybach 62 dừng lại bên cạnh Lãnh. Tài xế bước xuống xe, cúi đầu nhìn về phía Lãnh, nói.

"Thiếu gia"

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của Lãnh đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lãnh đạm. Trên môi nở nụ cười lạnh. Sau đó, bước vào trong xe, nghênh ngang mà đi.

Trên đường, An Tuyết Thần cũng nhắm mắt lại, mãi cho đến khi chiếc xe dừng lại. Mở mắt ra, cô thấy mình quay trở lại chỗ lúc sáng mình liều mạng muốn đi khỏi.

An Tuyết Thần cười, cười đến bi thương. Lão Mã bước xuống xe, mở cửa cho An Tuyết Thần, cô cầm túi xách ra khỏi xe, nhìn tòa nhà trước mắt. Nhìn quanh bốn phía, ngôi nhà cao lớn, đồ sộ lại giống như nhà tù khổng lồ.

Lão Mã nhìn thấy An Tuyết Thần đứng ngẩn người ra. Khẽ nhắc, nói.

"Tiểu thư, chúng ta phải đi vào bên trong rồi."

An Tuyết Thần bước từng bước về phía cánh cửa lộng lẫy, xa hoa kia. Vừa bước đến cửa, cánh cửa tự động mở ra. Nhà tù này, cũng thật xa hoa.

Cô không thể hình dung ra được, tại sao trong nhà tất cả đều mặc áo đen. Không biết tại sao, một người bình thường như cô, sao có thế đến nơi như thế này được chứ.

An Tuyết Thần không nhìn thấy Phàm Ngự trong phòng khách, có lẽ hắn đang ở trong thư phòng. Ở đây, thậm chí ngay cả nữ người làm cũng mặc đồ đen. Vẻ mặt không chút biểu cảm, có thể nữ người làm đó cũng biết võ công.

Nữ người làm đặt dép xuống trước mặt cô, cầm lấy túi xách. An Tuyết Thần rất tự nhiên, đi lên tầng lầu. Ngày hôm qua, chẳng phải căn phòng này là phòng của cô sao.

Lão Mã nhìn hình dáng gầy gò của An Tuyết Thần khi đi lên tầng lầu, khẽ lắc đầu, sau đó bỏ đi.

An Tuyết Thần mở cửa ra, đồ vật bên trong, tất cả đều thay đổi. An Tuyết Thần bước đến bên cạnh giường, kéo màn che cửa sổ ra. Nhìn về phía chân trời, mặt trời vẫn còn đỏ, đang chờ khuất bóng.

Cô đứng ở trên lầu ba. An Tuyết Thần liếc nhìn đồng hồ - lịch điện tử treo trên tường. Cô ở bên Phàm Ngự đã được hai tháng rồi. Vẫn còn mười tháng nữa. Làm thế nào trôi qua đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...