Chương 15: 15
Gã đàn ông béo ú nghe Mị Ảnh nói vậy, sắc mặt lập tức khôi phục bình tĩnh. Ông ta sửa sang lại quần áo nói: "Hàng gì, một ngày lão tử lấy về không ít đồ, mày muốn nói gì."
Mị Ảnh cau lông mày, đi về phía trước, dí súng vào đầu ông ta, giọng nói có chút không kiên nhẫn.
"Nói, hàng hôm qua chúng mày cướp, bên trong còn có súng đạn. Nói mau, không nói tao liền bắn bể đầu mày."
Ông ta chẳng những không sợ còn lớn tiếng cười. "Nổ súng, nếu như mày dám nổ súng vĩnh viễn đừng mong tìm lại số hàng kia. Cáp cáp cáp cáp."
Mị Ảnh lần này không nói gì, chẳng qua là nòng súng đang ở thái dương ông ta vẫn không có thu lại.
An Tuyết Thần đi vào phòng quản lý. "Trương quản lý, xin hỏi Mỹ Anh đang ở đâu?"
Trương quản lý thấy An Tuyết Thần tới, vội vàng cười nói: "Ui, Tuyết Thần, tới lúc nào vậy, cô thật có lòng khi còn nhớ đến chúng tôi nha. Đến đây, ngồi xuống tôi đi rót cho cô ly nước." Nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Trương quản lý, An Tuyết Thần ngăn cản: "Không cần phiền toái, Mỹ Anh ở đâu?"
Trương quản lý đặt ly nước xuống, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, gật đầu một cái. "Ừ, cô ấy đang ở phòng 444, cô chờ ở đây, tôi cho người đi gọi cô ấy."
"Ngạch, không cần, tôi tự đi tìm cô ấy cũng được." Không đợi Trương quản lý nói thêm, cô đã đi ra ngoài. Đối với cô khách khí như vậy tuyệt đối có cái gì đó không được hợp lý.
An Tuyết Thần vừa đi vừa nhìn. Ngừng lại.
"444, chính là phòng này." An Tuyết Thần mở cửa, chưa kịp thấy rõ ràng, nói rõ ràng, cô đã bị người ta bụm miệng. Cảm giác có thứ gì đó cực lạnh áp trên thái dương cô.
"Ngô."
Trong một góc nhỏ, Mỹ Anh nhìn thấy An Tuyết Thần bị bắt, lo lắng hô lên: "Tuyết Thần, Tuyết Thần, không nên thương tổn cô ấy, cô ấy tới tìm tôi."
Một thiếu niên mặc áo đen hướng về phía Mị Ảnh nói: "Lão Đại, có người xông vào."
Mị Ảnh nhìn cô gái vừa bị bắt, thấy rất quen mắt, giống như đã gặp ở đâu đó, suy nghĩ một chút, rốt cục cũng nhớ ra.
"Là cô ấy, là người phụ nữ ở biệt thự của Phàm thiếu, tại sao lại ở đây?"
"Buông ra." Mị Ảnh vừa ra lệnh vừa nhìn An Tuyết Thần.
Đợi đến khi được giải phóng, An Tuyết Thần đưa tay che miệng mình, tận lực không để bản thân hét lên, nhìn tàn tích hỗn loạn trong phòng, đều là máu, những người nằm đó đã chết.
Thấy Mỹ Anh, cô chạy tới, vội hỏi: "Mỹ Anh, cô không sao chớ?"
Mỹ Anh gật đầu một cái ý nói cho cô biết không có sao. An Tuyết Thần ôm Mỹ Anh nhìn Mị Ảnh, có cảm giác đôi mắt kia rất quen thuộc. Nhưng cô không nhớ ra được.
Mị Ảnh thấy cái nhìn của cô, nghĩ là cô đã nhận ra mình, liền mở miệng.
"Làm sao cô lại tới đây?"
Bị hỏi như vậy, An Tuyết Thần càng khẳng định cảm giác của cô không sai, nghe giọng nói của hắn ta, hẳn là nhận ra cô, cô liền đứng lên đi tới trước mặt Mị Ảnh, liếc mắt nhìn gã đàn ông đang bị Mị Ảnh khống chế, tháo khẩu trang của Mị Ảnh xuống.
Bình luận