Chương 109: 110
Liên Thủ, Chung Một Chiến Tuyến
Phàm Ngự nhìn tiểu Niệm Ngự, cười phá lên, có chút tán thưởng: "Ha ha, tiểu tử, tài sản của cha tới hơn một ngàn triệu, con xài hết?"
Tiểu Niệm Ngự nhìn vẻ mặt hả hê của Phàm Ngự liền chau mày. "Điều này không cần ông lo."
Phàm Ngự tán thưởng nhìn tiểu Niệm Ngự. "Được, thành giao ( mặc cả xong), vậy thì sau này phải làm theo lời ta đấy!"
Tiểu Niệm Ngự cầm chén cơm, bắt đầu ăn. "Hợp tác vui vẻ, lão ba. Đói chết mất. Lần này đừng đánh mất mama tôi, nếu không ông chỉ là một kẻ khố rách áo ôm, đừng hy vọng tôi nuôi ông."
Phàm Ngự chỉ thấy trên đầu như có đám mây đen bay qua, tiểu tử này giống mình không sai một ly, thực cmn quá mà. Di truyền dòng máu tốt đẹp của mình. Hai cha con cứ như vậy mà đạt được thỏa thuận. Chuẩn bị ghé qua Phàm gia.
Tiểu Niệm Ngự ngồi trong xe thể thao, dùng ánh mắt nhìn lướt qua, trong ánh mắt hết thảy đều là ngưỡng mộ, sau đó nhìn Phàm Ngự: "Chiếc xe này cũng sẽ là của tôi."
Phàm Ngự cười, lườm tiểu Niệm Ngự. "Miễn là con làm tốt, tất cả đều là của con." Ham muốn của tên nhóc này lớn quá.
"Không cần ông nhắc, vẫn chưa tin tưởng vào mầm giống của ông?" Lời nói của tiểu Niệm Ngự hoàn toàn khiến cho Phàm Ngự nghẹn họng. Năm năm trước có An Tuyết Thần, năm năm sau có tiểu Niệm Ngự.
"Con tên gì?"
"Phàm Niệm Ngự."
Hai cha con nhìn nhau cười, chuẩn bị tiếp kiến bà nội gây chuyện. Lần này là muốn đối phó với hai vị lão nhân kia, chủ yếu vẫn là mẹ anh, dù sao cũng là mẹ mình, phương thức đừng quá cực đoan.
----------------------------
Hai cha con xuống xe, quả thực là hai phiên bản giống nhau, một lớn một nhỏ, khiến cho tất cả người làm đều há hốc miệng, lớn đến mức có thể nhét được một quả trứng gà.
Hai cha con đi vào biệt thự, hai ông bà đang ngồi trên sofa, còn có vị khách lâu ngày chưa gặp kia, Lâm Mộng Tuyết.
Lâm Mộng Tuyết nhìn thấy Phàm Ngự, vội vàng tiến tới. "Ngự, anh về rồi à."
Khi Lâm Mộng Tuyết nhìn thấy tiểu Niệm Ngự, trong lòng 'xoảng' một tiếng. "Ngự, thằng bé này là ai?"
Cha mẹ của Phàm Ngự cũng nhìn thấy tiểu Niệm Ngự, hai người hơi sửng sốt. Đây không phải là phiên bản trước đây của con trai mình sao?
Tiểu Niệm Ngự nhìn thấy ánh mắt của Phàm Ngự đều đặt lên người hai lão nhân kia, khom người thật sâu chào: "Chào ông bà, cháu tên là Phàm Niệm Ngự, cháu là con của baba."
Mục Anh Lan ngây cả người, mà ngay cả Phàm Kình Thiên cũng không ngoại lệ. Lâm Mộng Tuyết không tin vào tai mình, cô không hề biết Phàm Ngự có con khi nào.
Phàm Kình Thiên phản ứng chậm chạp nhìn tiểu Niệm Ngự. "Ngoan, nói cho gia gia biết cháu năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Gia gia, năm nay cháu bốn tuổi."
Phàm Kình Thiên lẩm bẩm: "Đã bốn tuổi rồi à."
Mục Anh Lan cũng phản ứng lại, hỏi tiếp: "Mẹ cháu là ai?"
Bình luận