🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: 107

Gặp Lại, Lại Một Khoảng Thời Gian Năm Năm

Ban đêm, buổi biểu diễn sắp bắt đầu, nếu lúc này hai người gặp nhau thì sẽ như thế nào?

Phàm Ngự cùng Lạc Trạch và mấy người nữa ngồi chung một phòng trên lầu hai. Căn phòng này chỉ có thể nhìn từ trong ra, bên ngoài không thể thấy được tình hình bên trong. Đây là nét đặc biệt nhất, đừng nghĩ nhà hát này cũ kỹ, tuy viện trưởng là trụ cột nhưng nó không tầm thường chút nào a.

Viện trưởng bước ra, đứng ở giữa khán đài. "Cảm ơn các vị, các vị quan viên cấp cao, các vị thương gia đã đến dự buổi lễ kỷ niệm này. Tiếp theo xin mời các vị quan khách thưởng thức tiết mục mở màn của cô giáo An Tuyết Thần."

Phàm Ngự ngay lập nhíu chặt lông mày, chờ đợi bóng dáng người nào đó trên khán đài kia. Lạc Trạch thấy nét mặt của Phàm Ngự, khóe miệng hơi nhếch lên. Mở ra buổi kỷ niệm tròn một trăm năm này không phải chơi mà là có mục đích của nó.

Quả nhiên, bộ váy đuôi cá màu tím rực rỡ kia xuất hiện, cô bước đi một cách tao nhã, ung dung; trên đầu là chiếc mũ được đội lệch một bên; lộ ra khuôn mặt hòa nhã, dịu dàng; mái tóc dài xõa tung che đi phần lưng trần. Mùi nước hoa Bách hợp, vòng cổ kim cương càng làm cô trở nên chín chắn.

An Tuyết Thần tao nhã bước đi đến bên cạnh chiếc đàn Piano, sau đó cúi đầu chào khán giả; ngồi lên ghế, sau đó ngón tay linh hoạt lướt trên những phím đàn. Bản nhạc truyền vào tai người nghe, đi sâu vào lòng người, chất chứa một nỗi thương tâm, bản nhạc này cũng chính là An Tuyết Thần sáng tác.

Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần tựa như thiên sứ đang biểu diễn, mở miệng hỏi. "Các vị, cô gái này là?"

Đám người trong phòng nghĩ Lạc Trạch có hứng thú với cô gái này, liền nói không ngớt lời. "Cô gái này tên là An Tuyết Thần, là cô giáo ở rạp hát này, chỉ dạy có mười học sinh, cho dù là con cái của ông chủ lớn nào, nhờ cô ấy chỉ dạy, cô ấy nhất định từ chối. Cô ấy có tình cảm rất tốt với viện trưởng, nghe nói được viện trưởng nhận làm cháu gái. Có biết bao nhiêu người theo đuổi cô ấy, nhưng cậu biết cô ấy nói như thế nào không? Cô ấy nói cô ấy chỉ thích phụ nữ, một câu cự tuyệt tất cả đàn ông theo đuổi cô ấy."

Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, thản nhiên nói: "Thật đúng là tính cách của cô ấy!"

Phàm Ngự nắm chặt ly rượu, nhìn thấy rõ ràng mu bàn tay đang nổi gân xanh. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô gái dưới khán đài. Năm năm, cô trở nên chín chắn hơn, mỗi một động tác đều khiến anh tan nát cõi lòng. Phàm Ngự quan sát. Là tự em chuốc lấy, đừng trách anh.

Làm sao Lạc Trạch không phát hiện được ý nghĩ của Phàm Ngự, tiếp tục hỏi: "Cô ấy còn có gì đặc biệt nữa không?"

"À, có. Cô ấy còn có một đứa con trai bốn tuổi."

"Đúng vậy, chưa kết hôn mà có con."

Quả nhiên, sự lạnh lẽo trong mắt Phàm Ngự phân tán. Bốn tuổi, đó không phải là khoảng thời gian cô đi tới giờ sao? Phàm Ngự nhanh chóng nhíu chặt lônng mày, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang được hàn ngàn người chú ý.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...