Chương 105: 106
Loạn Luân? Lại Chia Ly
Mục Anh Lan đi thang máy xuống, nắm tay đặt trên ngực, cô mơ tưởng bước vào cửa nhà tôi à. Nhớ ngày ấy, một mình tôi cô độc trong phòng, nổi thống khổ ấy, ai bù đắp!
Đing------
Mục Anh Lan vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một người. Đúng, chính là Lâm Mộng Tuyết. Mục Lan Anh nhíu mày nhìn Lâm Mộng Tuyết, nhưng vẻ mặt cô ta mang ý cười, nhìn sao cũng thấy cô ta đang cố ý.
Mục Lan Anh khinh thường nhìn Lâm MộngTuyết, "Sao cô lại ở đây?"
Lâm Mộng Tuyết nhìn Mục Anh Lan, mỉm cười. "Bác gái, đã lâu không gặp, bác vẫn xinh đẹp như ngày nào,con đến đây là để chờ người."
Mục Anh Lan liếc mắt một cái, bước ra. "Chờ tôi? Chờ tôi làm gì? Cô đừng tơ tưởng tới việc bước vào Phàm gia."
Lâm Mộng Tuyết vẫn cười tươi như cũ, đuổi theo Mục Anh Lan mở miệng: " Bác gái, con biết người vì cái con bé An Tuyết Thần kia nên mới đến."
Mục Anh Lan dừng bước, xoay người lại nhìn Lâm Mộng Tuyết, xem xét cô. "Cho nên? Cô biết tôi tới đây có mục đích gì?"
Lâm Mộng Tuyết gật gật, mở miệng: "Cô ta không có khả năng bước vào cửa Phàm gia, con đã cho người đi điều tra, cô ta là gon gái của người phụ nữ đó, bác gái rất hận cô ta phải không, nếu con nói con có cách khiến cho cô ta chủ động rời khỏi Phàm Ngự hơn nữa sẽ biến mất khỏi thành phố này thì bác gái có muốn hợp tác không?"
Mục Anh Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, "Lên xe nói."
"Vâng!" Khóe miệng Lâm Mộng Tuyết hiện lên nụ cười nham hiểm. An Tuyết Thần, đời này cô đừng có mà ảo tưởng. Hahaha. Hưởng thụ hạnh phúc cuối cùng trong đời đi.
Mục Anh Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết. "Cô có cách gì?"
Lâm Mộng Tuyết nhìn Mục Anh Lan, mở miệng nói: "Bác gái, người hãy nghe con nói một chút, chúng ta làm giả báo cáo xét nghiệm DNA, làm cho bọn họ trở thành anh em, nếu vậy, con khẳng định cô ta sẽ rời khỏi Phàm Ngự."
"Rời khỏi con ta, nhưng nếu vậy cô ta sẽ ở lại Phàm gia. Cái này là biện pháp gì?" Mục Anh Lan nhăn mặt, nói.
"Bác gái, người nghĩ xem, nếu cô ta biết bọn họ là anh em, cô ta chắc chắn sẽ không tiếp nhận được, sẽ không có khả năng ở lại Phàm gia, cô ta trốn còn không kịp nữa là, ai có thể hằng ngày đối mặt với người mình yêu lại chính là anh trai mình cơ chứ!" Lâm Mộng Tuyết nhìn vẻ mặt Mục Anh Lan dịu đi, tiếp tục nói.
Mục Anh Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, gật gật. "Không sai, không sai. Vậy cô chắc chắn rằng cô ta sẽ đi?"
"Bác gái, con cam đoan, con từng tiếp xúc với An Tuyết Thần, cô ta là loại người thanh cao, nhất định sẽ không chấp nhận được sự thật như vậy."
"Cô giúp tôi? Cô có mục đích gì?" Mục Anh Lan cảnh giác nhìn Lâm Mộng Tuyết, nói.
Lâm Mộng Tuyết chỉ cười. "Con biết, con không thể bước vào Phàm gia. Con giúp người chỉ vì ân oán cá nhân thôi. Bác gái, người cứ yên tâm."
Mục Anh Lan nhìn Lâm Mộng Tuyết, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của cô. "Tuyết nhi à, nếu chuyện này thành công, bác sẽ không bạc đãi con."
Bình luận