Chương 104: 105
Nhớ Lại, Chuyện Cũ Đau Lòng
An Tuyết Thần đứng trong hành lang tối đen, tiếng xe nổ máy truyền đến cô mới chịu bước ra, nhìn theo bóng xe Phàm Ngự rời đi. Trong lòng không hiểu tại sao lại dâng lên một nỗi bi ai. Đây là cảm xúc gì?
Cốc cốc cốc------------
"Ai đấy?" Dương Lan mở cửa, thấy An Tuyết Thần.
"Tuyết Thần, trễ thế này rồi, sao con lại về đây? Chẳng lẽ con không bận việc gì sao?" Dương Lan vội vàng dìu An Tuyết Thần vào nhà. An Tuyết Thần từng đề nghị họ đổi nhà, nhưng sống ở đây đã quen, lại có hàng xóm già, khi không có việc gì thì tụ tập chơi mạt chược, cuộc sống như thế thật bình dị.
"Mẹ, không có gì đâu, chẳng qua là nhớ mẹ cho nên về thăm mẹ và ba!" An Tuyết Thần kéo tay Dương Lan ngồi lên ghế salon.
"Ba đâu?"
"Ba con à, đi công tác rồi, gần đây ông ấy rất bận." An Tuyết Thần nhìn bà, hạnh phúc như vậy không phải tốt sao? Nhiều năm rồi mà mẹ với ba vẫn rất đằm thắm. Từ khi nào mà khuôn mặt đẹp của mẹ lại lưu lại dấu vết của thời gian, cũng minh chứng cho quãng đường mà hai người họ đã trải qua.
"Mẹ, mẹ biết con đang yêu?" An Tuyết Thần nhìn bà, nói.
"Biết chứ, không phải cái tên Lãnh tiểu tử kia sao? Con nói như vậy giống như gần nửa năm nay con không gặp tiểu tử đó vậy." Dương Lan nhìn An Tuyết Thần nói.
"Không phải, là Phàm Ngự, tổng giám đốc Phàm thị." An Tuyết Thần vừa nói vừa chú ý sắc mặt của bà.
Dương Lan nhất thời tái mặt, bàn tay đang nắm tay An Tuyết Thần chợt run nhẹ. An Tuyết Thần tiếp tục nói: "Con mới về từ nhà cũ Phàm gia, mẹ biết họ vừa nói gì với con không?”
Dương Lan kinh ngạc nhìn con gái, ánh mắt tràn ngập sự tránh né. "Tuyết Thần, làm sao con lại có quan hệ với người Phàm gia?"
"Mẹ, mẹ nói thật cho con biết, mẹ có quen Phàm Kình Thiên không?" Lời nói của An Tuyết Thần làm cho Dương Lan cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, giống như trở lại thời còn trẻ.
"Mẹ, Phàm lão gia chính là mối tình đầu của mẹ, nhưng lúc đó ông ấy đã có gia đình rồi, đúng không?" An Tuyết Thần không sợ mình bất nhã, tiếp tục hỏi.
"Tuyết Thần, việc này, con nghe ai nói? Ánh mắt Dương Lan tiếp tục tránh né, không dám nhìn vào mắt An Tuyết Thần.
An Tuyết Thần nhìn bà, hít một hơi thật sâu. Kỳ thật, mấy điều này không quan trọng, cô còn chưa nhắm vào ai cả. Tiếp theo mới là điều cô muốn hỏi.
"Mẹ, quá khứ như thế nào cũng được, hiện tại chúng ta là một gia đình hạnh phúc. Con chỉ muốn hỏi một câu, con là con của ba đúng không?"
Muốn biết cái gì chứ? Dương Lan kinh ngạc nhìn An Tuyết Thần, ánh mắt tràn ngập sự kiên định. "Tuyết Thần, mặc kệ con yêu ai, đó là tự do của con, nhưng con phải biết rằng, con là kết tinh tình yêu của ba và mẹ, tại sao con lại hoài nghi điều đó? Trước đây mẹ và Phàm Kình Thiên từng có qua lại, nhưng khi đó mẹ còn trẻ, không biết ông ta đã có gia đình cho nên thế, nhưng con tuyệt đối không có một chút quan hệ gì với Phàm gia, mẹ thề, nếu con không tin, ngày mai mẹ đưa con đến bệnh viện."
Bình luận