🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 102: 103

Mời, Người Nhà Họ Phàm Gặp Nhau

Ding ding —— thang máy mở ra, ba người cùng đi về phía phòng làm việc của Phàm Ngự.

Gót nhân Lý Nham nhất định theo tới nói là tới xem một chút, có hay không phù hợp với vị trí của mình, ở nhà sợ nhàm chán cho nên sẽ chết da lười liền theo tới.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự: "Vậy em đi trước, một lát nữa đi tìm anh"

Mặt Phàm Ngự không thôi nhìn An Tuyết Thần, đang ở trước mặt mọi người hôn môi đỏ mọng của An Tuyết Thần. Khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ lên. Phàm Ngự thấy thế ghé vào bên tai An Tuyết Thần. "Bảo bối, chừng nào thì em đối với đỏ mặt chuyên nhất tình hả."

An Tuyết Thần đẩy Phàm Ngự ra, mắt đẹp gắt gao trừng mắt liếc anh một cái: "Ghét" Nói xong cũng hướng phía ngược lại rời đi. Phàm Ngự nhìn bóng lưng An Tuyết Thần rời đi, trên mặt có chút dịu dàng.

"Này, em nói, người ta cũng đã đi xa. Dính như vậy?" Lý Nham ở một bên đâm bả vai Phàm Ngự. Phàm Ngự thưởng cho Lý Nham một mắt lạnh thật to. Sau đó đi vào phòng làm việc.

Hai người đẩy cửa ra cũng sửng sốt mấy giây, ngay sau đó Phàm Ngự phản ứng kịp, bản thân mợ ở đây cũng không hiếm lạ, mẹ của mình ở nơi này cũng rất ngạc nhiên.

"Mẹ, mợ, lúc nào thì tới đây? Sao không nói thông báo trước" Vẻ mặt Phàm Ngự lạnh nhạt vòng qua họ đi tới phòng làm việc của mình ngồi xuống, cởi xuống tây trang. Người đàn ông như vậy có thể nào khiến cô gái không yêu đây?

Mợ nhìn Lý Nham ngẩn người ở cửa, tiến lên níu lấy lỗ tai của anh ta.

"A, mẹ, buông tay, đau, đau, buông tay, mẹ" Lý Nham cong thân thể, nắm lỗ tai của mình.

"Cái tên tiểu tử thúi này, len lén chạy về, còn trốn ở chỗ anh trai mày, cho rằng tao không tìm được sao. Hả?" Thanh âm của Lý mẹ rất nghiêm khắc. Chỉ là hai người mẹ này rất trẻ tuổi, cũng rất cao quý ưu nhã.

Phàm mẹ nhìn Phàm Ngự, gương mặt lạnh lùng. Không chút nào hơi bị kinh động, khóe miệng Phàm mẹ hơi giơ lên, hình dạng này của con trai, thật đúng là kiêu ngạo.

Phàm Ngự cảm thấy me của anh nhìn chăm chú, dứt khoát để bút trong tay xuống, cầm điện thoại lên: "Thư ký Trương, pha bốn ly cà phê đưa vào."

Phàm Ngự cúp điện thoại, nhìn mẹ của anh: "Có chuyện gì sao?"

Mẹ của Phàm Ngự tên là Mục Anh Lan. Nhưng bà thích người khác gọi mình là Phàm phu nhân.

Mục Anh Lan nhìn Phàm Ngự, đưa tờ báo trong tay ném tới trên bàn Phàm Ngự, gương mặt cao quý ưu nhã, không thể vượt qua khoảng cách. Phàm Ngự căn bản là không nhìn. Chỉ là nhìn mẹ mình.

Mục Lan Anh, nhàn nhạt mở miệng: "Ngự, giải thích một chút?"

Phàm Ngự lười biếng nhìn mẹ của mình, sau đó khóe miệng cong cong, gọi điện thoại: "Bảo bối, là anh, hiện tại đến phòng làm việc của anh một chút!"

"Bây giờ?" An Tuyết Thần đang bận chuẩn bị chuyện lưu diễn. Buông công việc trong tay rồi nói.

"Ừ"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...