🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 99: 100

Bị Bắt Cóc.

Hôm sau--------------

"Cái gì?! Mi muốn dọn đi? Ta tuyệt đối không đồng ý. Không được, tuyệt đối không!" An Tuyết Thần vừa nghe Lệ Lệ muốn chuyển ra ngoài liền thét lên như sư tử Hà Đông.

Giang Lệ Lệ vui vẻ nhìn người bạn tốt lâu năm này. Kéo cô ngồi lên ghế sofa, nắm tay cô: "Tuyết Thần, trước tiên nghe ta nói hết đã. Ta ở đây cũng bất tiện, nhưng mà mi cũng đừng lo, ta sẽ trở lại căn nhà chúng ta ở trước kia, cũng lâu rồi ta chưa quay lại đó, muốn trở về xem một chút, với lại ta còn làm torng công ty của Phàm Ngự, chúng ta còn gặp lại nhau mà. Được không, Tuyết Thần!"

An Tuyết Thần không đành lòng nhìn Giang Lệ Lệ, cô không phải là người không

thấu tình đạt lý, chỉ là không nỡ, còn có chuyện giữa Lệ Lệ và Lạc Trạch nữa, cô thật sự lo lắng. An Tuyết Thần vừa định nói gì đó thì Phàm Ngự đi tới, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: "Tuyết Thần, Lệ Lệ có cuộc sống riêng của cô ấy, chuyện của mình chỉ có mình mới có thể giải quyết. Uh?" An Tuyết Thần quay đầu, nhìn thoáng qua Phàm Ngự, lại nhìn Lệ Lệ, gật đầu, nói: "Nhưng mà, mi hứa với ta phải tự chăm sóc bản thân thiệt tốt mới được, nếu có ai ăn hiếp mi, mi nhất định phải nói cho ta biết, ta làm chủ cho mi." nói xong nhìn thoáng qua Lạc Trạch bên cạnh.

Giang Lệ Lệ gật đầu đáp ứng, đứng lên: "Tuyết Thần, ta đi nhe!" Sau đó dời tầm mắt lên nười Phàm Ngự, nói: "Phàm tổng có thể ra ngoài với tôi một lát không?" Phàm Ngự gật đầu, liền đi theo cô.

"Giang tiểu thư, có chuyện gì?" Phàm Ngự nhìn Giang Lệ Lệ, tuy khẩu khí vẫn lạnh như trước, nhưng rõ ràng là tiết chế lại không ít.

"Phàm Ngự, chuyện của hai người, Tuyết Thần đã kể với tôi rồi, trước đây anh dùng phương thức vô cùng cực đoan, nhưng cũng may là anh nhận thức kịp thời. Sau này phải đối xử tốt với cô ấy, tôi thấy trong lòng cô ấy có anh, chẳng qua lúc trước bị tổn thương quá nặng, cần có thời gian." Giang Lệ Lệ nhìn người trước mắt, ung dung nói.

"Tôi biết." Phàm Ngự cũng nhìn về phía cô nói.

Giang Lệ Lệ thu tầm mắt, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, mỉm cười, nói: "Có điều, đường đường Phàm tổng là thế nhưng đối với tính yêu lại ngờ nghệch như vậy, xem ra

tình yêu thật sự có thể thay đổi một con người."

Phàm Ngự nhìn Giang Lệ Lệ, không biết là đang nghĩ gì, mở miệng: "Cô phải cho Trạch thời gian."

Giang Lệ Lệ vẫn cười, lắc đầu: "Anh ấy và anh khác nhau, anh đến cuối cùng

vẫn hiểu rõ tình cảm của mình, nhưng anh ấy thì không, điều này thì tôi chắc chắn." nói xong liền xoay người rời đi, lúc cô đi tới cửa mới thấy Lạc Trạch đang tựa vào đấy từ lúc nào rồi, anh ấy nghe hết sao? Nghe hết thì sao! Giang Lệ Lệ nhìn rồi đi đến bên cạnh anh, hờ hững nói: "Chúng ta đi thôi!"

Lạc Trạch vẫn còn đang dựa lưng vào cửa suy nghĩ mông lung thì Phàm Ngự đi tới, nhìn Lạc Trạch, vỗ vỗ vai anh rồi rời đi. Rốt cuộc thì việc này không ai có thể giúp được.

------------------------------------

An Tuyết Thần tiễn hai người xong, buồn bực, ngồi trên ghế sofa, bộ dạng của cô lúc này lại càng giống như một cô bé con. Phàm Ngự ngồi xuống, ôm cô vào lòng "Sao lại buồn?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...