🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 1: Chương 1

Khu nhà trọ bị niêm phong cả tháng trời.

Lúc tình hình dịch bệnh căng thẳng, hai quản trị viên duy nhất đã bị kéo đi cách ly trong mấy ngày đầu tiên, ngay cả lời nhắn cũng chẳng kịp lưu lại. Cánh cửa dán giấy niêm phong, vật tư y tế đều bị mất, không còn tiếng động nào nữa.

Nhận thấy không ai thay thế, cư dân nhà trọ hết cách, chỉ đành tích cực tự lực.

Đây là một khu nhà trọ hỗn hợp giữa con người và yêu quái, mới vừa xây dựng chưa được vài năm, vốn là nơi cho yêu quái ở lại trong thành phố, sau đó bởi vì chính sách hạn chế, mấy chục năm trở lại đây động vật thực vật có gan trở thành yêu quái không nhiều lắm, trong tình huống tỷ lệ vào ở không đủ đành phải chấp nhận một nửa loài người tiến vào.

Thời buổi này người trẻ tuổi đã tồn tại rất ít thành kiến đối với yêu quái, dù sao cùng chung sống dưới một bầu trời, được hưởng các ràng buộc pháp lý như nhau, nếu làm hại ai thì sẽ ngồi tù, nhưng có một phần người lớn tuổi bảo thủ không thay đổi thì khác.

Châu Mãn nghĩ sao cũng không thông suốt, tại sao đã là hàng xóm nhiều năm, khi ông Chu nhìn thấy căn hộ đối diện của anh thì luôn mắng chửi hưng phấn như vậy.

Chờ ông Chu mắng cho đã rồi đóng cửa trở về nhà, lúc này Châu Mãn mới đi qua căn hộ đối diện mình: “Chuyện gì đây? Sao ngài lại chọc giận ông Chu?”

Bách Tham ở nhà đối diện tuy rằng tỏ vẻ vô tội, ngược lại xua tay coi như không có gì: “Tôi ra ngoài ném rác, ông ấy nói lúc này tôi không nên tùy tiện ra cửa.”

“À, dựa theo quy định hiện tại quả thật không thể tùy ý ra ngoài.”

“Chẳng phải trên weibo nói yêu quái bọn tôi không có lây bệnh sao?”

“Đừng tin vào lời tuyên bố không chính thức.”

Bách Tham tặc lưỡi: “Loài người các anh phiền phức quá đi.”

“Chú ý dùng từ, hiện tại anh cũng có hộ khẩu loài người rồi.” Châu Mãn bất đắc dĩ khuyên bảo, “Hơn nữa ông Chu lớn tuổi rồi, anh khoan dung nhiều chút, đừng để người ta tức giận xảy ra chuyện gì.”

Bách Tham liếc nhìn Châu Mãn, hừ lạnh một tiếng: “Anh xem ông ấy mắng tôi mấy lần rồi?” Nói xong anh ta chuẩn bị trở về nhà, tự nói, “Hơn nữa có tôi ở đây, sao có thể để ông ấy có cơ hội gặp chuyện không may chứ.”

Châu Mãn cười cười không nói gì, đi theo vào nhà.

Bách Tham trở về phòng, thấy Châu Mãn lấy ra mấy cái túi giấy trong bao cười khanh khách nhìn mình, anh ta lập tức tỏ vẻ bất đắc dĩ mở cửa sổ ra, cất tiếng kêu to một tiếng đối với bên ngoài.

Âm thanh kia giống như chim hót, sắc bén ngân nga, còn ngắt một chút ở âm cuối, cực kỳ êm tai.

Không qua bao lâu, mấy chục con chim ưng lượn vòng bên ngoài bay tới dừng lại trước cửa sổ, bọn chúng xếp hàng ngay ngắn có trật tự mà lần lượt bỏ lại miếng thịt quặp trong móng vuốt rồi bay đi, chỉ có con cuối cùng ngoài thịt ra thì trên cổ còn đeo mã QR, trên đó còn dán một dòng biểu thị số tiền phải trả.

Bách Tham nguyên hình là con chim ưng, lúc khu nhà trọ vừa hết lương thực thì anh ta lập tức gọi tới đồng loại đi đến ngọn núi bắt mấy con lợn rừng nhỏ, sau khi bị ông Chu thấy được thì bị răn dạy một tràng, nói từ luật bảo vệ động vật hoang dã đến động vật hoang dã mang theo bao nhiêu vi khuẩn gây bệnh, thế nên đám lợn rừng nhỏ kia giờ còn đang được nuôi dưỡng ở phòng chứa đồ lặt vặt dưới lầu.

Sau đó Bách Tham mới nỗ lực liên lạc với một yêu quái nghe nói buôn bán thịt lợn, cần thì tới chỗ anh ta lấy chút thịt.

Châu Mãn xé ra tờ giấy, lấy điện thoại di động định trả tiền, Bách Thanh nhìn một cái: “Tám trăm? Trả bốn trăm thôi.”

“…Cái này có phải không tốt lắm không?” Châu Mãn nói vậy, nhưng bàn tay lại thành thạo chuyển qua bốn trăm.

Châu Mãn mang theo đồ ra ngoài, số thịt đã phân chia đặt sang một bên, tiếp theo đi xuống lầu dưới.

Vừa tiến vào, anh nhìn thấy một cây cải thìa rất lớn.

To lắm, thậm chí cao hơn anh một khúc.

“Ô kìa Tiểu Mãn.” Cải thìa vén lên một chiếc lá, sau khi thấy người tới thì lập tức khôi phục hình người, một cô bé mười mấy tuổi.

Châu Mãn mỉm cười cất tiếng chào hỏi, thuận tiện lấy ra túi giấy trong bao.

Cô gái thấy vậy lập tức dắt người vào trong nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, Châu Mãn hết hồn bởi cải thìa nằm đầy trong nhà.

Cô gái cười ngượng ngùng: “Những cái này là do tôi trồng hai hôm nay, tôi lo chúng nó lớn chậm quá nên dùng chút yêu lực thúc giục, à, không cần lo lắng, ăn vào không có tác dụng phụ đâu!”

“Chúng tôi không lo lắng đến những cái đó, ngược lại còn phải cảm ơn cô đó, nếu không có các người chúng tôi còn không biết phải chịu đói bao lâu nữa.”

Khuôn mặt cô gái đỏ lên, thẹn thùng vỗ một cái trên lưng Châu Mãn: “Ơ kìa đều là hàng xóm mà! Có cái gì cảm ơn hay không cảm ơn chứ!” Dứt lời, cô gái khom lưng lần lượt bẻ từng cây cải thìa trong nhà, đưa từng cái cho Châu Mãn.

Thấy một mình Châu Mãn ôm không hết, cô gái lại cùng anh dời chồng cải thìa kia ra ngoài, bỏ từng cái vào trong bao.

Có rau có thịt, Châu Mãn cảm thấy đủ rồi, khi anh đang chuẩn bị cùng cô gái đi phân phát đồ thì một thanh niên đeo trang sức kim loại đầy người đeo khẩu trang ôm một con gà mái đi tới, điểm khác biệt với hình tượng chính là cậu ta hơi ngượng ngùng đi đến trước mặt hai người, dùng một loại âm lượng không chú ý thì sẽ không nghe rõ mà hỏi hai người, “Cái đó, Mai Mai và mấy chị em của cô ấy đẻ rất nhiều trứng, muốn hỏi thử xem các người cần không.” Cậu ta chỉ con gà ở trong lòng.

Con gà lập tức ngẩng cao đầu, to giọng cất lên.

Châu Mẫn lập tức vui vẻ nói: “Cần cần cần, cảm ơn cậu nhiều lắm.”

Vành tai cậu thanh niên đỏ lên, lúng túng cúi đầu: “Đừng khách sáo, dù sao tôi cũng không ăn hết.”

Sau khi thu xếp mọi thứ xong xuôi, Châu Mãn mang theo đồ đến nhà cư dân loài người lần lượt phát cho từng nhà.

Dì Hà Phạm là người vào ở sớm nhất, khác với bậc cha chú của mình, mức độ chấp nhận yêu quái của dì ta tương đối cao.

Thế nên khi Châu Mãn mang đồ tới nhà, Hà Phạm lập tức lấy ra mấy hộp bánh chẻo trong tủ lạnh: “Ôi trời, cậu nói đi lần nào cũng mang qua nhiều như vậy, một mình tôi ăn đâu có hết, đây là bánh chẻo tôi gói ngày hôm qua, nếu không ngại các người cùng nhau nếm thử nhé.”

“Vâng vâng, cảm ơn dì Hà.”

Sau khi phân phát thức ăn xong, Châm Mãn mang theo phần cuối cùng trở lại nhà mình, anh thống kê kết quả tự kiểm tra của mọi người trong ngày ở trong nhóm chat, sau khi báo cáo cho người phụ trách có liên quan thì chuẩn bị làm vài món ăn, mới vừa tới phòng bếp anh nghe được tiếng gõ cửa.

Châu Mãn đeo khẩu trang đi mở cửa, nhìn thấy ông Chu đeo khẩu trang đang đứng ở cửa, trên mặt ông ta vẫn mang biểu cảm muốn giận nhưng không giận đặc trưng.

“Tôi có làm chút bánh nhân thịt.” Ông Chu thở phì phì nói, “Cậu đem phân phát đi.”

“À, được.” Châu Mãn mỉm cười nhận lấy.

Ông Chu lại chỉ vào căn hộ đối diện, hơi mất tự nhiên nói: “Cái bánh để cuối cùng là làm cho cậu ta, cậu ta ăn lạt, cái bánh đó tôi bỏ ít muối thôi.”

Châu Mãn nghe vậy lập tức gật đầu: “Ông cứ yên tâm.”

Hết

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
184
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
5.0 201 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
78
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương
Full
81
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quốc Vương Cúi Đầu – Bạch Nhật Mộng Dương

Trong hành lang trường cấp ba Kinh Văn, hai bức ảnh cũ đã khắc họa một câu chuyện tình đẹp nhưng đầy biến động giữa Trần Thư Hoài và Khương Nghi. Bức hình đầu tiên là của Trần Thư Hoài – chàng trai cao gầy, ánh mắt lờ đờ đầy lười biếng nhưng cũng ngập […]
0.0 63 Chương
Ảnh bìa của Bánh Gừng Mùa Đông – Duy Tửu
Full
77
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bánh Gừng Mùa Đông – Duy Tửu

Khi mùa đông phủ trắng mọi ngóc ngách, “Bánh Gừng Mùa Đông” đã khắc họa một câu chuyện tình yêu đầy sâu lắng và những khoảnh khắc ngọt ngào bất ngờ. Tác phẩm của Duy Tửu không chỉ là một bức tranh về tình yêu từ sự sắp đặt mà còn khám phá những cảm […]
0.0 94 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
505
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
328
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...