🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: 97

Đoạn Tình Nhai (Vách núi Đoạn Tình) là địa điểm bang chiến nổi tiếng trong Sáng Thế, nguyên nhân thì rất đơn giản: Nếu thực sự không đánh lại nổi, thay vì chết dưới kiếm của kẻ địch, không bằng gieo mình xuống vách núi còn hơn.

Chết cũng phải chết trong danh dự.

Trận đọ sức giữa hai bang hội “Lớp 4 quỳ xuống gọi bố đi” và “Lớp 3 đều là cháu tao” rất nhanh trở thành chủ đề nóng, lôi kéo rất nhiều người qua đường hóng hớt.

“Ở thanh vật phẩm dưới góc phải ấy,” Hạ Triều nói, “Học ủy trốn ra sau đi, nếu không chịu nổi nữa thì nhảy núi ngay, để Chuột lên cản đỡ cho… Lương Huy là đứa nào trong đám kia? Tôi lên xơi nó.”

Hạ Triều bắt đầu gặt được mấy đầu người, chiến thuật âm hiểm, phong cách hoa lệ.

Lưu Tồn Hạo lao lên bảo vệ bé gà tân thủ cấp năm phía sau lưng: “Lão Tạ nhà ông đang làm thịt nó rồi.”

“╰→ Nhớ anh đó ~ Nghiện mất thôi ヤ” đơn thương độc mã chém giết đến tận trận doanh của địch.

Mặc dù đã rất lâu rồi Tạ Du không chơi trò này, nhưng Chu Đại Lôi rảnh quá không có gì làm thành ra lại đam mê nghiên cứu các đòn liên hoàn mới, nghiên cứu xong là ngay lập tức điên cuồng khoe khoang với cậu: “Ông chủ Tạ, mày nhìn chiêu mới của tao này, tao quyết định đặt tên nó là Lưỡi Đao Của Lôi Tử, mày thấy được không.”

Tạ Du không hề nể nang: “Tao chỉ thấy quê một cục.”

Chu Đại Lôi: “…”

Lương Huy bị chiến sĩ với cái nickname ngớ ngẩn dồn đến mức không cách nào nhúc nhích được, chỉ trong vòng năm phút ngắn ngủi, phe bọn hắn đã hy sinh chỉ còn non nửa quân sĩ.

Người tới người lui, trong thoáng chốc cảnh sắc xung quanh cũng cũng bị lu mờ, chỉ còn những cái tên sặc sỡ nhúc nhích tràn ngập màn hình.

“Còn một vạch máu, thêm đao nữa.”

Tạ Du nói xong, không đợi mọi người xung quanh kịp phản ứng, bổ thêm một câu: “Đã chết.”

Trang bị của Lương Huy không hề tệ, nhưng có lẽ vì tâm tình thưởng thức trò chơi đều đặt ở các món trang bị đắt đỏ, nhân vật trong game trông rất long lanh chói sáng, trên thực tế thao tác chẳng tốt là bao.

Trong lúc này, cuối cùng Tiết Tập Sinh cũng gặm được đủ thuốc, sau khi hồi máu lập tức thả ra mấy kỹ năng gần như không có xíu lực sát thương nào, thể hiện tinh thần kiên cường của một tân thủ cấp năm trước mắt mọi người.

Hai mươi phút sau ——

Hệ thống thông báo: [“Lớp 4 quỳ xuống gọi bố đi” chiến thắng “Lớp 3 đều là cháu tao”. ]

Giành được chiến thắng trận này phải nói là tràn trề hạnh phúc, cổ họng Lưu Tồn Hạo như khàn hẳn đi, chỉ một giây sau thắng bại, cậu chàng càng thêm liều mạng gào thét: “Thắng rồi, anh em ơi! Chúng ta thắng rồi!”

Tạ Du bị tiếng gào của Lưu Tồn Hạo dội cho nhức hết cả đầu, vô thức muốn gỡ tai nghe ra, nhưng ngay sau đó trong tai nghe đột nhiên xuất hiện tiếng mắng chửi còn vang dội hơn cả: “Bây muốn chết hả, đã làm bài tập xong chưa? Giờ nào rồi mà vẫn còn chơi game?!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...