🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: 9

Lúc Tạ Du trở về, đèn phòng khách vẫn sáng, từ lúc cậu vào cửa A Phương vẫn theo sát sau lưng, Tạ Du đi được nửa đường thì dừng bước: “Chị muốn gì thì nói đi.”

A Phương yên lặng nhìn vào đại sảnh, sau đó nhỏ giọng nói: “Từ trưa tới giờ tâm trạng của phu nhân vẫn rất tệ, cơm tối cũng không ăn, giờ có lẽ vẫn đang giận dữ. Nhị thiếu, chút nữa đi vào cậu đừng mạnh miệng với phu nhân nữa nhé.”

Cố Tuyết Lam ngồi xem tivi trong đại sảnh, hết thảy dù có vẻ vẫn như cũ, nhưng Tạ Du chỉ cần nhìn bóng lưng kia đã biết chuyện hôm nay thực sự không ổn.

TV chiếu một bộ phim gia đình với kịch bản cẩu huyết cùng diễn xuất dở tệ phá hủy tam quan, nam chính đang dùng vẻ mặt dữ tợn biểu lộ nỗi thống khổ của mình: “Anh yêu em, nhưng anh cũng yêu cô ấy… Anh thực sự không biết phải làm sao cho phải, em cùng cô ấy đều là những người con gái quan trọng nhất cuộc đời anh!”

Tạ Du đi tới: “Mẹ.”

Cố Tuyết Lam không nói gì.

Đáp lại cậu chỉ có lời thoại ngày càng kỳ khôi của nam chính.

“Con xin lỗi, ” Tạ Du chịu đựng sự tàn phá của bộ phim não tàn, chủ động cúi đầu nhận sai, “Sáng nay con không nên chưa nói tiếng nào đã rời đi.”

“Không nên chưa nói tiếng nào đã rời đi,” Cố Tuyết Lam tắt tivi, sau đó ném điều khiển vào khay trà thủy tinh, “choang” một tiếng chói tai, “Thế nào, vẫn còn định nghênh ngang ra ngoài nữa đúng không? Tạ Du, mẹ đã nói với con không chỉ một lần, hè này được nghỉ mẹ chỉ mong con ngoan ngoãn ở nhà, không nên tới những chỗ hỗn tạp, nhiệm vụ quan trọng nhất của con bây giờ chính là học tập.”

“Mẹ, con cảm thấy mình có quyền lựa chọn được nghỉ ngơi như thế nào.”

Giọng Cố Tuyết Lam sắc bén: “Con có quyền gì? Chờ bao giờ tự nuôi được bản thân thì hãy đòi hỏi quyền lợi với mẹ, mẹ nuôi con lớn ngần này không phải để con thành người vô dụng chỉ ăn no chờ chết, cả ngày chơi bời lêu lổng, con có từng nghĩ sau này sẽ làm gì không? Bây giờ còn nhỏ chưa nghĩ được, mẹ nghĩ giúp con, con chưa tự làm được mẹ cũng vất vả theo hỗ trợ, rốt cuộc vẫn là mẹ sai rồi sao?”

Tạ Du trầm mặc.

Cố Tuyết Lam thở dài, ngồi xuống, tay run rẩy cầm lấy cốc nước nên bàn, lại nói: “Có lẽ hiện tại con sẽ trách mẹ, nhưng về sau con mới hiểu, mẹ làm vậy vì muốn tốt cho con thôi.”

“Con biết, ” Tạ Du nói, “Trong lòng con tự nắm chắc, đến lúc thi đại học dù là Thanh Hoa hay Bắc Đại con cũng sẽ thi vào cho mẹ.”

“Con còn dám nói vậy hả, nếu con có bản lĩnh ấy thì thành tích đã không đến nông nỗi này. Lại còn Thanh Hoa Bắc Đại, con nằm mơ đi!” Cố Tuyết Lam giận đến tức cả ngực.

Sáng nay sau khi lúng túng tiễn thầy Hoàng về, lửa giận vẫn luôn tích tụ trong lòng cô, đến giờ mà Tạ Du vẫn còn không tự ti không kiêu ngạo đứng trước mặt cô, chẳng mảy may cảm thấy có lỗi, tất cả cảm xúc dường như bộc phát: “Rốt cuộc con học theo ai mà lại thành ra thế này? Chu Đại Lôi? Hứa Diễm Mai? —— chẳng lẽ con định sẽ lớn lên thành loại người như những kẻ ở phố Hắc Thủy sao?!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...