🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 88: 88

Phản ứng đầu tiên Tạ Du muốn nói là “Không phải”, nhưng hai chữ ‘không phải’ ấy đã đến đầu môi mà chẳng thể thốt nên lời.

Khi hỏi câu này, trông Chu Đại Lôi quá mức nghiêm túc.

Quen hắn từ nhỏ tới giờ, ngày thường luôn luôn nhìn hắn tươi cười hớn hở, lòng dạ cũng rộng rãi, số lần hắn nghiêm túc chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ngoại trừ hồi bé bị người khác cướp đồ chơi, gần đây nhất là sau khi Đại Mỹ rời đi, hắn uống đến mấy chai rượu, ngồi nơi đầu ngõ nhỏ, say bí tỉ mà hỏi cậu: “Đại Mỹ liệu có trở về nữa không?’.

Có về nữa hay không cũng không thể chắc chắn được, mỗi người đều có một con đường sau này mình muốn đi.

Tạ Du nhìn hắn, trong lòng thở dài, nhưng vẫn nói: “Sẽ trở về.”

Trong khoảng thời gian nghỉ đông này, Chu Đại Lôi cứ rảnh là phá rối cậu, lần nào cũng chọn đúng lúc cậu đang giải đề, thường xuyên có tình trạng nhắn tin lúc nửa đêm khuya khoắt: Đã ngủ chưa ông chủ Tạ, mày đang làm gì đấy.

– Không, chơi game.

– Trò gì?

Lúc đầu Tạ Du không để bụng lắm, nhưng giờ nhớ lại mới nhận ra có gì đó khác thường.

Suy nghĩ mơ hồ trong lòng Chu Đại Lôi không ngừng sôi trào, hắn đi lên phía trước mấy bước, cảm xúc như hiển hiện hết lên mặt: “Mày nói đi xem nào, mày…”

Chu Đại Lôi không thể nói tiếp nữa – bởi vì Tạ Du trầm mặc một lát, sau đó ngắt lời:

“Là tao.”

Tạ Du hỏi thêm một câu: “Làm sao mày biết?”

Câu trả lời này khiến máu nóng trong người Chu Đại Lôi như vọt hết lên đỉnh đầu, tâm trạng bị lừa gạt quá mãnh liệt, làm hắn nhất thời quên bẵng mất suy nghĩ ‘tại sao ông chủ Tạ nhà hắn lại để bản thân ra nông nỗi này’:

“Sao mà tao biết á —— tự bản thân mày không rõ sao, tao chép bài tập của mày nhiều năm như thế cơ mà, nét chữ của mày dù có viết nhanh hay viết chậm, ngay cả viết ngoáy viết ẩu đến đâu nữa, thậm chí mày có đổi tay trái mà viết thì tao vẫn có thể nhận ra!”

“…”

Tạ Du thật sự không ngờ thế mà mình lại thua bởi nước đi này.

“Tao với mày làm anh em nhiều năm vậy mà mày cũng gạt tao sao?” Chu Đại Lôi vừa mắng, vừa bị Tạ Du kéo cổ áo đi vào trong hẻm nhỏ vắng người, “Hồi trước rõ ràng tao đã hỏi mày tại sao điểm thi bị tụt xuống thấp như vậy, mày nói cái gì với tao hả, gì mà núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi thì cũng đầy người giỏi hơn, hóa ra toàn là mày đánh rắm với tao!”

Chu Đại Lôi nói một thôi một hồi, vẫn tức điên cả tiết không làm sao hạ hỏa được.

Tạ Du mặc hắn mắng thoải mái, không cãi lại câu nào, có thể nói là lần cậu tốt tính nhất từ trước tới giờ: “Mắng đủ chưa, chưa đủ thì tiếp tục mắng đi.”

Chu Đại Lôi lục ra bao thuốc, trốn nơi góc tường hút xong một điếu, Tạ Du nhìn đồng hồ, đang chuẩn bị về, Chu Đại Lôi mới vươn tay kéo cậu, thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc mày đang nghĩ cái gì hả, mày đừng có đi, ngồi xuống đây, tụi mình tâm sự cho rõ đã.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...