🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: 84

Về tổng thể thì thi cuối kỳ lần này đã gia tăng độ khó, khó hơn cả đề thi những năm trước, nhất là bài toán chính có mấy ý nhỏ chẳng hề dễ kiếm điểm chút nào, trong hang ổ đám học sinh kém căn bản không thể kiếm đâu ra trí tuệ để ngưng tụ.

Lúc mới đầu mấy mẩu giấy nhỏ còn bay tứ phía, rất nhanh sau đó đã rút lui một cách lặng lẽ.

Thừa dịp giám thị quay lưng quan sát kệ đứng để sách báo, phía sau bắt đầu nổi lên những tiếng rì rầm bàn tán: “Sao không truyền nữa thế?”

“Truyền cái gì, có biết làm đâu.”

“Khó thấy má luôn. Tao phải nhớ kỹ họ tên cái người ra đề này mới được, Ngô Chính à!”

Xung quanh tiếng oán than dậy đất trời, Tạ Du cầm bút trong tay, làm xong một lượt hầu hết các câu hỏi rồi mới gấp tờ nháp ghi các đáp án chính xác kia lại, đang gập dở, bỗng nghe thấy tên ngốc sau lưng mình cũng hùa theo phụ họa với bọn kia: “Công nhận khó thật đấy.”

Hạ Triều viết chưa được mấy câu, đã buông bút từ sớm, ngồi trong góc có vẻ rất chán chường. Hắn không mặc đồng phục, một tay chống cằm, tiếp tục tán dóc với người anh em bàn bên: “Đọc đề còn chẳng hiểu nữa là.”

“…” Nhập vai đến nghiện luôn.

Tạ Du chẳng nói chẳng rằng ngả người ra sau, duỗi tay xuống đáy bàn, ngón tay cong lên gõ gõ ngăn bàn Hạ Triều: “Diễn sâu vừa thôi.”

Vừa nãy tên này đang làm bài thi còn truyền một mẩu giấy lên cho cậu, trên giấy viết ba chữ rất phách lối: Quá đơn giản.

Chủ đề sau đó mới thay đổi, bắt đầu trò chuyện về dự định cuối tuần này.

– Bạn nhỏ, lát nữa về thẳng nhà à?

– Nếu không chẳng lẽ lại chen chúc với anh thêm đêm nữa?

– Vậy cũng không phải không được.

– Xéo đi.

Trời đầy mây, mây mù lấp kín chân trời như thể sắp đổ ập xuống bất cứ lúc nào, môn thi cuối cùng kết thúc, tất cả mọi người đều cảm thấy mỏi mệt cùng âu lo.

Loa phát thanh của chủ nhiệm Khương bị lẫn một ít tạp âm, nếu bình thường nghe thấy giọng lão chỉ cảm thấy đau đầu, bây giờ vẫn giọng nói ấy cất lên, ngoài ý muốn lại trấn an được phần nào tâm trạng lo lắng của đám học trò: “Chỉ còn mười phút nữa là hết giờ, các em học sinh xin hãy chú ý thời gian làm bài của mình.”

Thầy giám thị dạo bước qua dãy bàn cạnh cửa sổ, trong miệng khẽ ngâm nga khúc gì đó, vừa đi vừa ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ.

Môn cuối cùng không phải do Lão Đường giám thị nữa. Ông thầy này coi không chặt, biết đám thí sinh truyền đáp án cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, chẳng hề để tâm, đoán chừng cũng biết dù có để mấy đứa nhóc này ngồi mặt đối mặt chép đáp án của nhau thỏa thích, cũng chẳng thể chép thêm được cái gì.

Mười phút trôi qua rất nhanh, tiếng chuông thu bài reo lên.

Tạ Du cầm bút trong tay, nhìn chằm chằm bài thi đã được khống chế hạ điểm trung bình xuống, thoáng chốc thất thần.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...