🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 78: 78

Vạn Đạt mới nãy còn kể lể mình đã có cống hiến lớn lao vì cả lớp như thế nào, chỉ thiếu nước tự cảm động đến phát khóc, kêu vì tờ danh sách này mà suýt nữa đã phải bỏ mình ở lớp 7, vừa đi vào đã bị một đám bên đấy xúm vào hội đồng.

Nghe thấy Hạ Triều nhắc đến vụ sơn móng tay đen, Vạn Đạt lập tức thụt lùi ra sau, bước chân lảo đảo, lôi xềnh xệch Lưu Tồn Hạo nói: "Đù má, mau chạy thôi các anh em!"

Lưu Tồn Hạo suýt thì không đứng vững, nhảy dựng lên, lúc đứng phắt dậy làm đổ cả cái ghế đang ngồi: "... Rút lui rút lui rút lui, chạy nhanh lên!"

Hạ Triều thấy Tạ Du tự dưng cứng đờ người, ngón tay đang cố tình càn rỡ cọ lòng bàn tay hắn, thỉnh thoảng quấn lấy đầu ngón tay đối phương bỗng nhiên dừng lại, sau đó Tạ Du chống người đứng dậy, nhìn hắn nói: "Anh muốn chết à?"

Câu chuyện về móng tay màu đen của Tạ Du vốn không ai không biết không người không hay.

Chính là về một kẻ u ám, không ai có thể nhìn thấu trong truyền thuyết.

Mặc dù đám Lưu Tồn Hạo không thể biết chính xác đã có chuyện gì xảy ra, nhưng vào cái ngày khai giảng lớp mười một, khi lên bục tự giới thiệu chính Tạ Du đã từng nhấn mạnh bản thân không sơn móng tay màu đen, rõ ràng nghe đã biết đó là chủ đề chẳng mấy hay ho rồi.

"Hai đứa này thật là," bọn Lưu Tồn Hạo an toàn rút lui khỏi khu vực chiến đấu, chạy thẳng từ cuối lớp lên tận bục giảng, thở dốc một hơi, "Suốt ngày chỉ biết động tay động chân."

Vạn Đạt nói: "Động tay động chân à, dùng từ hay lắm."

Cũng không tính là động tay động chân.

Mặc dù ở thời điểm chưa tỉnh ngủ thì tính tình Tạ Du khá nóng nảy, từ chỗ cả bọn nhìn xuống chỉ có thể thấy Hạ Triều đè Tạ Du dựa vào tường, nắm chặt cổ tay người ta không chịu buông.

Hạ Triều nhìn cậu: "Đừng quậy nữa, anh đùa thôi mà."

Tạ Du không thèm đôi co với hắn, cả hai bắt đầu lao vào đánh nhau.

La Văn Cường chỉ biết lắc đầu: "Đồi phong bại tục."

Hứa Tình Tình: "Trông có ngứa mắt không."

Vạn Đạt: "Cả một trời gei lọ."

Hạ Triều rất hiểu tính Tạ Du, trông có vẻ cứng rắn vậy thôi, chỉ cần vuốt ve chưa đến ba phút là có thể dỗ dành được rồi. Kết quả tâm trạng ai đó mãi mới dịu đi, bỗng bị một câu của Từ Tĩnh kích thích: "Thực ra tôi thấy... đề nghị này không tệ đâu..."

Tiết mục nhảy này của lớp bọn họ, phần nhạc không giống kiểu thần khúc đại chúng của lớp 7, mà mang phong cách khá ngầu, cân nhắc tới một số yếu tố nữa thì có tô điểm thêm chút xíu nét u ám cũng rất thích hợp.

Từ Tĩnh càng nghĩ càng thấy phương án này có vẻ khả thi.

Mới đầu La Văn Cường coi hai đứa kia đánh nhau xong, đi xuống bục giảng, nghe thấy vậy vội vàng rụt bước: "Tĩnh Tĩnh... bà nghiêm túc đấy hở Tĩnh Tĩnh?"

Tạ Du đang dùng một tay dựng ghế dậy, nghe tới đây, ngẩng đầu liếc nhìn Từ Tĩnh.

Chỉ một ánh mắt mà khiến sống lưng Từ Tĩnh lạnh toát.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...