🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: 77

Lão Ngô viết đề bài xong quay sang vẽ sơ đồ ngay bên cạnh, vì muốn giản lược độ khó của bài toán xuống cho cả lớp dễ hiểu nên tiện tay vẽ trước luôn mấy đường kẻ phụ.

Tạ Du ngẩng đầu nhìn bảng đen, chẳng mấy chốc đã hiểu cách giải thứ ba mà Hạ Triều nhắc đến là theo phương pháp nào, mặc dù cách giải này có thể thực hiện được, nhưng phải lôi ra một đống số liệu không cần thiết, lòng vòng mấy lượt mới có thể cho ra đáp án cuối cùng.

[XY]: Tính kiểu đấy quá phức tạp.

[Hạ Soái]: Cũng được mà, chỉ cần tính nhẩm ba phút là xong.

[XY]: Đúng là đồ phách lối.

Trên màn hình điện thoại di động, hai nhân vật trong trò chơi được bao phủ trong vầng hào quang kỹ năng tráng lệ, Tạ Du đánh chữ xong, dùng tốc độ tay cực nhanh ấn hàng loạt thanh kỹ năng, phát động một đợt tấn công mới.

Hạ Soái thuận đà tiến công, vọt thẳng ra khỏi vòng vây lao tới sau lưng con boss.

Con quái kia đúng là da dày chịu đánh, vất vả mãi mới chém đến lúc chỉ còn thanh máu tàn, Hạ Triều liếc mắt nhìn thoáng qua góc trên bên phải kênh đội ngũ xuất hiện một dòng chữ.

[XY]: Anh định tính thế nào.

Tạ Du không hỏi trực tiếp rằng “Còn muốn giả vờ bao lâu nữa”.

Tính thế nào ư.

Hạ Triều nhìn chằm chằm ba chữ ấy, bỗng chốc dừng tay, lúc đầu định xông lên làm một kích cuối cùng, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhấn trị liệu.

Sau đó hắn điều khiển nhân vật trong trò chơi kia dừng hết thảy động tác, đứng bất động tại chỗ gặm bình thuốc.

Chỉ trong vòng mấy giây, cục diện đã đột biến không ngờ.

Hạ Soái ngây ngốc đứng một bên uống thuốc, thế nhưng thanh máu thì cứ thế tụt dần từng đoạn.

Chờ đến khi toàn bộ máu rớt hết, nhân vật cũng theo đó mà ngã xuống, ngay lúc đổ người xuống kia, Hạ Triều cũng soạn xong câu trả lời, gửi đi.

[Hạ Soái]: Có lẽ anh đã tìm được đáp án rồi.

Hạ Triều tiếp tục đánh chữ, chưa kịp đánh xong, màn hình bỗng nhảy ra một thông báo: Bạn tốt Thẩm Tiệp của bạn xin gia nhập đội ngũ.

Đề khủng siêu lợi hại của Ngô Chính chiếm cứ hết hai phần bảng đen, tiếng lớp bên cạnh đọc diễn cảm thơ cổ từ ngoài ô cửa sổ rì rầm truyền sang.

“Nhân lúc buổi sáng còn đang tỉnh táo, tôi sẽ giảng trước cho các trò một chút về đề này,” Ngô Chính dùng hết nửa viên phấn, chỉ còn lại một mẩu nhỏ bằng đầu ngón tay, đang định đổi viên khác, đúng lúc ấy trông thấy hai đứa học trò ngồi bàn cuối không biết đang cắm cúi làm chuyện gì, “…”

Lúc này Ngô Chính không ném phấn nữa, ông thầy ra dấu ‘suỵt’ xuống phía dưới bục giảng, ý bảo cả lớp đừng ai lên tiếng, sau đó cầm thước dạy không một tiếng động đi xuống.

Lưu Tồn Hạo nín cười, bụm miệng nói với Vạn Đạt: “Cược năm mao, hai đứa nó hôm nay tiêu đời rồi.”

“Không chắc đâu,” Vạn Đạt cúi người ghé lại gần, “Triều ca nhiều bài lắm, tui tin ổng có thể khởi tử hồi sinh.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...