🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 76: 76

Tạ Du lớn ngần này rồi nhưng chưa từng nói lời nào sến súa đến vậy, mặc dù giọng điệu vẫn còn khá lãnh đạm, nói xong bèn dựa người vào thành ghế, yên lặng nhìn hắn. Một tay cậu cầm cốc Cocacola mua ngoài cổng vào lúc nãy, giờ đang chậm rãi bốc hơi lạnh.

Anh là Hạ Triều.

Chỉ cần là dáng vẻ của chính anh thôi. Những thứ khác đều không quan trọng.

“…” Hạ Triều khẽ siết chặt tay cậu, nghe xong mà cứ ngỡ bản thân mình nghe lầm, thế là dụ dỗ, “Lặp lại lần nữa được không?”

Tạ Du: “Khuyên anh đừng có được nước lấn tới.”

Hôm nay Hạ Triều ăn mặc rất đơn giản, chỉ là một bộ quần áo bình thường, ngay cả bông tai lẳng lơ mười phần cũng không đeo.

Dẫu vậy ngoại hình hắn vẫn vô cùng nổi bật.

Ánh sáng trong rạp chiếu phim không được tốt, nhất là dãy ghế đằng sau càng thêm tối, nhưng có nhiều người không nhịn nổi ngước sang bên này nhìn bọn họ, từ lúc cả hai một trước một sau vào chỗ ngồi đã bắt đầu xì xào bàn tán.

Mãi đến khi ngồi lên xe buýt trở về nhà, Tạ Du vẫn không biết được rốt cuộc bộ phim kia nói về cái gì, bởi vì sau đó Hạ Triều đã nhân lúc khung cảnh tranh sáng tranh tối, nghiêng người qua tay vịn chắn giữa cả hai, cướp đi hết thảy hô hấp của cậu.

Động tác vừa mãnh liệt vừa gấp gáp, như thể muốn đâm sầm vào người cậu.

Đến lúc này cũng chẳng buồn để ý việc hôn hít ở nơi công cộng sẽ bị người khác bắt gặp không nữa.

Thanh âm bên tai ngày càng trở nên xa xôi.

Trừ tiếng phim cùng tiếng nói chuyện ồn ào xung quanh, chỉ còn lại mỗi lời thì thào cố gắng kìm nén như thể đang tự nói với chính mình của Hạ Triều: “… Muốn chết mà.”

Bộ phim sắp chiếu đến hồi kết, hai nhân vật nam nữ chính trên màn hình cuối cùng cũng vượt qua bao khó khăn trùng điệp, ôm nhau đoàn tụ.

Tạ Du ngả người ra sau, kéo giãn khoảng cách với hắn, giọng hơi khàn khàn: “Lát nữa anh có về trường không?”

Hạ Triều cúi đầu nhìn đũng quần mình, chắc chắn rằng áo len đã che chắn kín kẽ trông không quá rõ ràng, lúc này mới nói: “Anh về nhà, bốn rưỡi là trường khóa cửa rồi, giờ về không kịp nữa.”

Từ trước đến nay giờ giới của Nhị Trung rất nghiêm, nhất là vào cuối tuần, để ngăn học sinh nội trú chơi bời bên ngoài quá muộn sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, về sau cứ đến đúng bốn giờ ba mười chiều là cổng trường sẽ đóng lại.

Tạ Du không biết hắn đang nhìn cái gì, cũng nhìn theo, ánh mắt rơi xuống nơi nào đó, hơi khựng lại.

“Cứng rồi?”

“Không cứng thì đâu phải đàn ông,” Hạ Triều phủ vạt áo xuống, nói, “Em đừng nhìn anh, cứ để anh bình tĩnh lại đã.”

Xe buýt chạy qua Thành Thế Kỷ có rất nhiều chuyến, trung bình cứ mười phút là có một lượt. Tạ Du vừa lên xe ngồi chưa ấm chỗ, mới đến đầu bên kia Thành Thế Kỷ, Cố nữ sĩ đã không đợi được mà điện tới: “Chẳng phải nói sắp về rồi sao… Bây giờ mấy giờ rồi, con có định ăn cơm tối ở nhà không đấy?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...