🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 75: 75

Hạ Triều vẫn đang cúi xuống, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm mấy bậc cầu thang phía dưới, trong đầu chen chúc đủ loại suy nghĩ rối bời, nghe được câu ấy, mới đột nhiên ngước mắt lên nhìn sang bên cạnh.

Trông Tạ Du chẳng có phản ứng gì quá lớn.

Phản ứng duy nhất chính là không đợi Hạ Triều nói có ăn hay không, dứt khoát đút kẹo thẳng vào miệng hắn.

Hạ Triều ngơ ngẩn.

Sau đó vị ngọt ngào của trái cây chầm chậm tan ra.

Ngọt quá.

Bạn nhỏ vừa mới ngậm trước đó.

Bạn nhỏ còn gọi hắn là ‘anh’.

Những ý niệm quay cuồng trong đầu Hạ Triều bất chợt tắt ngấm, chỉ còn sót lại duy nhất một câu: … Đúng là phạm quy quá đáng mà.

Tạ Du không ngờ “Đề vương” ngồi cạnh cậu hóa ra vì nguyên nhân này, vì nguyên nhân này mà suýt nữa đã từ bỏ chính mình. Học lại một năm, nhưng vẫn không buông bỏ được áy náy, thi vào một trường cấp ba hạng chót, chiếm giữ vị trí đội sổ chẳng hề lung lay.

Từ học sinh xuất sắc với tiền đồ vô hạn trong mắt tất cả mọi người, rớt xuống thành một kẻ lạc lõng ngoài vòng tiêu chuẩn.

Lụi tàn trong nháy mắt.

Tạ Du tiếp tục nghĩ, quen biết hắn lâu đến vậy, nhưng lần duy nhất thấy hắn nổi giận thật sự chính là từ sự kiện Từ Hà và Dương ba tốt ngày ấy.

“Cũng vì thế mà hồi lớp mười cậu đánh nhau à?” Tạ Du ngả người về phía sau, chống tay trên mặt đất hỏi.

Xưa nay cậu không phải người thích hóng chuyện, mặc dù chẳng biết đại ca lầu sát vách là ai họ tên gì, nhưng sự tích anh hùng của Hạ Triều từng được đồn thổi trong trường rất nhiều lần, muốn không biết cũng khó.

Lúc đầu vì vụ “gian lận kỳ thi cấp ba”, cộng với chiến tích đánh nhau nên Tạ Du mới được phong làm đại ca lầu Tây.

Hạ Triều thì không.

Hắn không giống Tạ Du, ngày mới nhập học đã tự biết mình biết ta, thậm chí còn khá yên phận. Nhưng chỉ được hai tháng sóng yên biển lặng, ngay sau thi giữa kỳ, chỉ vì một sự kiện mà danh tiếng lập tức vang xa.

Tất cả gói gọn trong ba chữ – đánh giáo viên.

Cùng là đánh nhau, nhưng so với Tạ Du một mình cân năm ở bên ngoài thì nghiêm trọng hơn rất nhiều.

“Vụ đó hả…”

“Lúc ấy ở trong lớp bọn tôi có đứa mua đáp án, lão cho là tôi cầm đầu,” Hạ Triều ngậm kẹo, đến họ tên cũng không muốn nhắc đến, chỉ gọi là ‘lão’ để thay thế, kể xong còn nói thêm, “Coi trọng tôi quá rồi, tôi mua đáp án cái rắm ấy, muốn mua thật mà thi được có mười điểm sao?”

Bây giờ nghĩ lại Hạ Triều mới thấy ngày xưa tính mình quả thật dễ kích động, cứ cười haha hai tiếng coi như xong, tự dưng hăng máu đạp đổ cả cái bàn làm chi cho lớn chuyện. Đôi co một hồi không có kết quả, thế là thẳng tay vung nắm đấm qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...