🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 68: 68

“Hội thi nhảy cho người cao tuổi thì đã sao,” Hạ Triều nói, “Thế là ngầu lắm rồi, người bình thường còn không có cơ hội như vậy đâu.”

Tạ Du nhìn hắn, từ tốn vén ống tay áo lên, bẻ khớp cổ tay mấy lần rồi mới nói: “Cậu chắc chắn mình muốn tiếp tục đề tài này chứ?”

Ám chỉ rõ ràng đến vậy rồi, mẹ kiếp còn nói nữa thì tận mắt chứng kiến mình chết thế nào đi.

Hạ Triều tiếp tục hỏi: “Có phải lúc bọn cậu lên sân khấu cực kỳ chấn động không?”

“Được giải gì chứ hả?”

“…”

Đám Lưu Tồn Hạo đang xúm vào báo danh, đồng thời bàn bạc xem nên chọn tiết mục nào, còn chưa kịp bàn xong, đã nghe thấy đằng sau “RẦM” một tiếng.

Tiếng bàn ghế đổ ngã này thật quá quen thuộc.

“À,” Lưu Tồn Hạo nhìn ra phía sau, bình tĩnh nói, “Đừng để ý tới tụi nó, bọn mình nghĩ tiếp đi.”

La Văn Cường gãi gãi đầu, nói nhỏ: “Sao tôi cứ thấy sai sai, tại hình như hai đứa kia dạo này ít đánh nhau hẳn luôn á.”

Mà chỉ cần cả hai ở cạnh nhau, là như thể có một bức rào chắn vô hình nào đó ngăn cách bọn họ với tất cả những thanh âm ồn ào xung quanh.

Cảm giác rất kỳ lạ, nhưng không thể nghĩ ra kỳ lạ ở chỗ nào.

Tạ Du nói đánh là đánh thẳng tay, tuyệt đối không thương lượng, Hạ Triều ăn đòn mấy phát mới bắt lấy cổ tay cậu, lúc lùi về sau suýt nữa là giẫm phải cái ghế: “Cậu đánh thật đấy à!”

Sau đó hắn lại nhỏ giọng bổ sung thêm một câu: “Bạn trai mà cũng đánh?”

Tạ Du cúi người dựng cái ghế nằm dưới mặt sàn lên, đẩy sang bên cạnh, tránh cho mình bị vướng víu chân tay: “Là chính cậu muốn ăn đòn.”

Đến giờ nghỉ trưa, Lão Đường tới trả bài, đồng thời mang theo tin tức về việc chuẩn bị tiết mục văn nghệ.

“Có một chuyện này, tháng sau là kỷ niệm ngày thành lập trường, chắc hẳn Vạn Đạt đã nói qua với các em rồi,” Lão Đường nói tới đây thì cả lớp ở phía dưới phá ra cười, ông thầy tỏ vẻ khá bất đắc dĩ, dừng lại một lát mới nói, “Mỗi lớp đều góp một tiết mục, mọi người tích cực tham gia vào, cân nhắc xem chúng ra nên diễn tiểu phẩm hay còn gì khác nữa không… Từ Tĩnh, em phụ trách việc này nhé.”

Ủy viên văn nghệ được nhắc tên, giơ tay nói: “Vâng thưa thầy.”

Tạ Du chẳng hề hứng thú gì với hội diễn văn nghệ này, hơn thế nữa vụ lên sân khấu nhảy nhót đã từng lưu lại dấu tích nổi bật trong cuộc đời cậu, có thể nói là một trong những sự kiện đáng xấu hổ nhất từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

Lúc Lão Đường nói chuyện cậu đã gục xuống bàn ngủ vùi, không hề hay biết ủy viên văn nghệ đã quay ra nhìn chằm chằm cậu với Hạ Triều mãi một lúc lâu.

Từ Tĩnh thật lòng mong muốn có được hai người kia đứng đầu đội ngũ.

Dù gì cũng là gương mặt thương hiệu của lớp 3, nếu xuất hiện trên sân khấu thì hẳn toàn trường sẽ bùng nổ vì phấn khích cho xem.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...