🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: 56

Nhà Đại Lôi vẫn như ngày xưa, thậm chí loạt vết lõm liên tiếp kéo dài đến vết rạn dưới góc màn hình cái TV trước mặt này trông cũng thật quen thuộc.

Chiến tích này là do Đại Mỹ không cẩn thận đập trúng, lúc ấy đập xong thằng bé còn hoảng hốt: “Chắc không bị hư đâu hả… “

Thậm chí Đại Mỹ đã tính kỹ sẽ phải bán mình trả nợ mới đủ.

Nhưng Đại Lôi chỉ phẩy phẩy tay nói: “Nhìn thế này chắc chẳng sao đâu, nếu có hỏng thật có khi má tao còn phải cám ơn mày, cái TV rách này mệnh cứng lắm, má tao chờ mãi nó không hỏng, chỉ muốn kiếm cớ đổi cái khác mà có được đâu… Mày coi, chẳng thấy vấn đề gì luôn.”

Tạ Du chơi một lúc thì ngưng, nhét đống chăn mền bừa bộn trên giường Chu Đại Lôi vào một góc, miễn cưỡng dọn ra một chỗ trống, dựa lưng vào tủ đầu giường, ngả người nằm xuống, cúi đầu nhìn tin nhắn trong nhóm chat của lớp.

[Lưu Tồn Hạo]: Kể cho mấy đứa nghe, hôm qua bố tôi uống say về nhà, tự dưng ôm bồn cầu thống thiết gọi tên mẹ tôi, suýt nữa là bà đạp bố tôi chui tọt vào bồn cầu…

[Vạn Đạt]: Bố ông quá đà vậy trời??

[La Văn Cường]: Ổng còn sống không đó?

Hạ Triều lên mạng từ sớm, Tạ Du vừa nhận được tin nhắn riêng hắn gửi tới, còn chưa kịp trả lời, đã thấy hắn có mặt trong nhóm chat của lớp.

[Hạ Triều]: Hai trò phía trên, đừng có làm bộ nữa.

[Hạ Triều]: Hai đứa bây nếu so với bố của Chuột chỉ có hơn chứ không kém đâu. Có muốn anh kể lại sự tích anh dũng của hai đứa một lần nữa ngay và luôn không?

Vạn Đạt lập tức trở nên thành thật, không thể không cúi đầu trước quá khứ đen tối của mình.

[Vạn Đạt]: … Ha ha ha, ái da, tự dưng giờ mới nhớ còn chưa làm xong bài tập, hẹn gặp lại các bạn sau nha.

[La Văn Cường]: Hẹn gặp lại sau nha.

Tạ Du nhìn hai đứa kia vừa dứt câu “Hẹn gặp lại” xong, chỉ một lúc sau đã thấy tiếp tục ngoi lên, rên rỉ vì quá nhiều bài tập.

Buôn dưa lê hăng hái ngất trời, làm bài tập cũng tinh thần như thế có phải xong hết rồi không.

Chu Đại Lôi chơi game một mình mãi cũng chán, lơ đãng nhìn qua ông chủ Tạ dường như có tâm trạng không tồi: “Chuyện gì cao hứng vậy?”

“Bọn trong lớp đang tám nhảm,” Tạ Du kể lại đại khái, “Uống say tưởng bồn cầu là bà vợ, nhiều bài tập quá.”

Chu Đại Lôi: “…”

Chu Đại Lôi: “Ồ.”

Nếu không phải hắn chơi lâu với ông trời con này, thì với một Tạ Du tích chữ như vàng, bắt buộc người khác phải tự bổ não xâu chuỗi lại mọi thứ, cộng thêm cái kiểu kể chuyện bẻ lái như thần, hắn cũng chẳng biết tóm lại thằng này muốn nói cái gì nữa.

Chu Đại Lôi “Ồ” xong lại nghĩ, sao cứ cảm thấy kì kì chỗ nào, rốt cuộc là vì sao ta.

“Đù má —— bọn trong lớp á?” Mấy phút sau, Chu Đại Lôi ném bay cái máy điện tử đỏ trắng, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...