🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: 55

Hóa ra có rất nhiều câu hỏi với nội dung tương tự, Tạ Du tìm một chủ đề có thời gian gần đây nhất vào đọc.

Thời gian đặt câu hỏi là ba ngày trước.

Kẻ đặt câu hỏi kia mới đầu đã lạc đề phải đến mấy con phố, khen bạn trai mình lên tận mây xanh, thổi phồng đến mức không còn giống người thường, sau đó mới ngoặt một cái vào chủ đề: Nhưng mà thành tích học tập của cậu ấy không tốt lắm, lần nào thi cũng chỉ được hạng hai đếm ngược, xin hỏi làm sao mới có thể uốn nắn lại thái độ học tập của cậu ấy?

Bình luận hàng đầu trả lời: Hay là đặt mục tiêu nhỏ trước đi đã? Ví dụ như thành tích có thể cao thêm bao nhiêu điểm thì được, hoặc là định thi vào trường nào.

Người đặt câu hỏi kia trả lời: Cũng không cần tốt quá, Thanh Hoa Bắc Đại là được.

“…”

Tạ Du thấy bốn chữ “hạng hai đếm ngược” kia thì nhíu mày, đồng thời mơ hồ cảm thấy chủ topic kia có giọng điệu khá quen thuộc.

Cậu không nghĩ nhiều, lại dịch xuống dưới, mở ra một đống chủ đề “Con cái không ham học phải làm sao bây giờ”, các bậc cha mẹ trong đó đều tỏ vẻ cực kỳ lo lắng, cuối cùng trao đổi qua lại thế nào mà biến thành đại hội phụ huynh.

– Anh nhận chức ở đâu vậy?

– Xí nghiệp nhà nước, hầy, bây giờ cạnh tranh khốc liệt quá, cuộc sống chẳng dễ dàng chút nào.

“Ăn cơm thôi, ” Cố Tuyết Lam bưng món cuối cùng trong bếp ra, cởi tạp dề nói, “Bỏ điện thoại xuống, lúc nào cũng ôm khư khư cái điện thoại…”

Tạ Du ấn khóa máy, màn hình lập tức tối thui: “Vâng.”

Bốn món mặn một món canh, đều là đồ ăn thường ngày.

Hàng ngày nếu tan làm đúng giờ Chung Quốc Phi sẽ luôn về nhà ăn cơm, hôm nay có sẽ là bận việc xã giao nên bàn ăn chỉ có hai mẹ con.

Món nào Tạ Du cũng ăn không ít, ăn xong đang định đặt đũa xuống tính lên lầu, lại thấy Cố Tuyết Lam ngồi đối diện nhìn cậu chằm chằm.

“Sao con ăn ít thế,” Cố Tuyết Lam luôn cảm thấy con trai mình kén ăn, “Đã no chưa, uống thêm chén canh nữa đi?”

Dường như bậc cha mẹ nào cũng coi con mình như heo mà nuôi.

Tạ Du lại múc thêm bát canh cà chua trứng, đến lúc uống xong, cậu mới nói: “Mẹ, ngày mai con qua thăm dì Mai.”

Cố Tuyết Lam cầm thìa trong tay khẽ ngừng lại, cuối cùng cũng không nói gì: “Vậy con chú ý an toàn, đừng gây chuyện, nhớ về nhà sớm nhé.”

Cố Tuyết Lam không mấy thích thú việc cậu cứ chạy qua phố Hắc Thủy.

Dưới cái nhìn của cô, ngày xưa bất đắc dĩ mới phải sinh hoạt trong hoàn cảnh ấy, may mà toàn gặp được những người tốt bụng. Nhưng dù gì quan niệm sống cũng quá khác biệt, ví như cách thể hiện tình cảm của má Lôi với dì Mai chính là chị mắng tôi tôi mắng chị, có đôi khi hai người còn ngồi xổm ở đầu phố phì phèo khói thuốc với nhau.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...