🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: 54

Mặc dù trong phòng thi đầy rẫy những tiểu xảo, nhưng nhìn chung khung cảnh vẫn rất yên tĩnh.

Đúng lúc này Lão Đường đi qua dãy bàn của bọn họ, quay về phía bục giảng, không hề hay biết mình vừa quay lưng đi, ngay lập tức đằng sau những tờ giấy vo viên đã bay rợp trời trong phòng thi.

“Không truyền đáp án,” Lòng bàn tay Hạ Triều trống không, cũng chẳng có mảnh giấy nào hết, tay Tạ Du cầm vào mát dịu, hắn không kìm lòng được mà nói, “… Lần trước tôi đã muốn làm thế này rồi.”

Cửa sổ thủy tinh bị những hạt mưa hắt vào, tạo thành từng vệt nước gợn sóng.

Một lát sau, Tạ Du hỏi: “Xong chưa.”

Hạ Triều: “Chưa.”

“…”

“Nắm thêm một lúc nữa.”

Tạ Du khẽ ngừng, đang im lặng mà vẫn muốn bật cười: “Cậu định giở trò lưu manh à.”

Trông thấy lão Đường sắp đi tới đây, lúc này tên lưu manh nào đó mới bất đắc dĩ buông tay ra.

Lão Đường đứng trước mặt bàn Hạ Triều mấy phút liền, đọc bài thi của Hạ Triều, càng đọc lông mày càng xoắn chặt lại, cuối cùng dùng ánh mắt phức tạp nhìn tờ giấy thi viết kín hai mặt kia mà thở dài: “…”

Chờ lão Đường đi rồi, Hạ Triều lấy bút chọc chọc Tạ Du: “Thế là có ý gì?”

“Triều ca, cúi đầu tự xem chính mình viết cái quái gì đi,” Tạ Du nói, “Chẳng lẽ không có câu trả lời trong đầu?”

Tạ Du nói xong, lại cảm thấy khá là bất lực, tên ngốc này còn không biết lượng sức mình mà.

Là một đứa học sinh mà tám đầu trâu kéo cũng không nhích được đến ranh giới đủ tiêu chuẩn, có khi vẫn thấy mình làm bài ngon nghẻ lắm, vô cùng tự tin.

Phần thi buổi sáng kết thúc, giờ nghỉ trưa hầu hết mọi người đều chỉ chăm chăm tra lại đáp án.

“Triều ca, cái bùa cầu may của cậu vô dụng quá, tui làm sai mấy câu Toán rồi kia kìa,” Vạn Đạt thảy lại câu đối “thi cử may mắn” cho Hạ Triều, “Thôi cậu giữ mà dùng đi.”

“Tôi cũng thấy chẳng có tác dụng gì cả,” Hạ Triều cầm điện thoại di động lên nói, “Sáng nay thi Văn lão Đường còn nhìn bài thi của tôi thở dài thườn thượt kìa, để đi hỏi người bán xem thế nào.”

Tạ Du không thể hiểu nổi hành động của bạn trai: “Hỏi người bán làm gì?”

“Thì hỏi xem có phải phương pháp sử dụng không đúng hay không.”

“Còn có thể dùng thế nào nữa, chẳng lẽ đốt lên uống cạn?”

“… Không tà ma thế chứ.”

Cả đám tụm lại bàn bạc một lúc, cuối cùng mới thấy người bán đáp lại bốn chữ, tâm thành mới linh.

“Tâm thành mới linh,” Hạ Triều lại nhét bùa cầu may vào tay Vạn Đạt,” Hay là… Chiều nay cậu ấp ủ chân thành hơn tí xem sao?”

Sao Tạ Du cứ có cảm giác Hạ Triều trông khá giống một tên lừa đảo đang hành nghề nhỉ.

Vạn Đạt qua bao nhiêu phen vẫn còn bị dao động: “Được, vậy để chiều nay tui thử lại xem sao.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...