🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: 47

“Có bồ tèo tốt bụng nào giúp bảo đảm an toàn tính mạng cho tụi này một lúc không?” Vạn Đạt điên cuồng ám chỉ, “Du ca, cậu đang bận à?”

Tạ Du nói: “Không phải bồ tèo, tôi bận.”

Vạn Đạt: “…”

Thật lạnh, vẫn luôn là lạnh lùng như thế.

Vạn Đạt thấy Tạ Du nói tới nói lui, cuối cùng vẫn đứng dậy tìm một chỗ trống gần cửa sổ ngồi xuống, không đoán nổi ý định của đại ca lạnh lùng này.

Rốt cuộc là đồng ý canh chừng hay là không đồng ý?

Hạ Triều cười cười nói: “Các cậu chơi đi, cậu ấy sẽ canh giúp cho.”

Vạn Đạt vô cùng kinh ngạc, nghi hoặc nói: “Sao cậu biết? Nhìn kiểu gì ra vậy?”

Cái cậu bạn Tạ Du này, vừa cô độc vừa kiêu ngạo, cực kỳ ghét tụ tập chung đụng, chỉ cần hơi động chạm một tí là thế nào cũng bùng nổ.

Còn thiếu mỗi nước khắc lên mặt hai chữ “Chớ chọc ta”.

Thời còn chia làm hai tòa nhà, để mà nói về đại ca lầu Tây Tạ Du, chỉ riêng đồn thổi về móng tay sơn màu đen đã khiến bao nhiêu người khiếp sợ, nghe cứ như một tên biến thái âm hiểm mắc chứng tự kỷ.

Câu hỏi này của Vạn Đạt, Hạ Triều không trả lời.

Hắn lướt ngang qua cửa sổ đi vào lớp, đạp chân lên ghế, nghĩ thầm, tất nhiên là tôi biết.

Tạ Du vẫn chơi điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn ra bên ngoài, không phát hiện có gì khả nghi lại cúi xuống.

Hạ Triều ngồi xuống bàn ngay trước Tạ Du, đưa lưng về phía bảng đen, nhìn đám bên kia chơi đấu địa chủ, rồi lại ngẩng đầu thoáng nhìn qua bảng thông báo định kỳ gần đây nhất của lớp 3 – ước mơ của tôi.

Bảng thông báo của lớp 3 trông rất sơ sài, ba mươi mấy mạng, ấy vậy mà không có lấy một nhân tài hội họa. Dù sao tuyển chọn mãi cũng không tìm được ai, nên dứt khoát không thèm lãng phí thời gian nữa.

Thế nhưng ý tưởng thì rất mới mẻ, mỗi người sẽ được viết một nguyện vọng lên giấy, lấy băng dính dán lên, cuối cùng xếp thành một hình trái tim xiêu xiêu vẹo vẹo.

Chỉ nghịch chơi thế thôi, nhưng Đường Sâm lại quý như báu vật, còn mang máy ảnh tới chụp mấy tấm liền.

Hạ Triều thu hồi ánh mắt, bất giác dời đến thân hình người trước mặt.

Đại ca lầu Tây mặc đồng phục, mấy hôm nay trời đã bắt đầu chuyển rét, có lẽ sợ lạnh nên người ấy còn mặc thêm một cái áo khoác bên ngoài, nửa bàn tay rụt vào trong ống tay áo, chỉ lộ ra đầu ngón tay, đang hết sức chăm chú chọt chọt màn hình điện thoại.

Có đôi khi Tạ Du thường vô thức làm mấy hành động nhỏ khiến người khác cảm thấy rất rất mềm mại, ví dụ như giờ đọc sớm hàng ngày còn chưa tỉnh ngủ, cậu ấy sẽ mở ánh mắt mơ màng ấy ra nhìn người, còn có những khi mồm thì nói liên quan gì đến tôi, một lúc sau lại viết một dấu hỏi chấm đưa cho hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...