🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: 46

Tờ giấy Hạ Triều để lại cho Tạ Du trước khi ra ngoài vẫn còn ở trên mặt bàn, giờ tự học tối qua Vạn Đạt đã kịp truyền nó đi khắp một vòng quanh lớp, cuối cùng toàn bộ đám học nội trú đều bó tay, đoán tới đoán lui, chẳng những không đếm nổi tổng cộng có bao nhiêu chữ trên giấy, mà ngay cả chữ giáp cốt (1) cũng bị lôi vào vòng nghi vấn.

Đám giun dế này so với chữ viết hôm đi thi của Hạ Triều còn đặc sắc hơn nhiều, lần trước dù gì cũng chỉ cảm thấy xấu tệ thôi, vẫn chưa đến mức bị nhầm thành chữ giáp cốt như bây giờ.

Tạ Du nhìn thấy mẩu giấy mới nhớ ra, tiện tay ném sang cho hắn: “Cậu bày trò đấy à, chữ gì đây.”

“Giờ tự học tối nay sẽ không về,” Hạ Triều mở mắt ra nhìn, đọc xong lại nói, “Cậu không đọc được à?”

“…” Tạ Du rất muốn ụp thẳng tờ giấy này lên mặt hắn.

Hạ Triều chiêm ngưỡng tờ giấy kia: “Sao lại không hiểu chứ, tôi viết nắn nót thế cơ mà, cậu xem chữ này coi…”

Tạ Du sợ tên này lại bắt đầu cái gì mà ngòi bút khí thế khai, thừa, chuyển, hợp linh tinh: “Câm mồm.”

Trừ những lúc nói chuyện với Tạ Du còn có tinh thần hơn một chút, suốt cả buổi trưa Hạ Triều hết ngủ lại cúi đầu nghịch điện thoại, lão Đường gọi hắn đứng dậy trả lời câu hỏi, hắn chỉ nói mỗi một câu “Không biết”.

“Hôm nay Triều ca sao thế?” Bình thường cứ đến lượt Hạ Triều trả lời là bọn Lưu Tồn Hạo mong ngóng hết biết, lúc nào cũng có bất ngờ không tưởng, dù gì ngồi trong lớp thật quá nhàm chán, “Có vấn đề gì à.”

Vạn Đạt quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy cái gáy của Hạ Triều: “Chắc thức cả đêm nên oải rồi.”

Hạ Triều cúi người, tì trán mình vào mép cạnh bàn.

Cầm điện thoại trong tay, để giữa hai chân, gõ chữ vào khung tán gẫu: Tao đã từng đi tìm Nhị Lỗi.

Hắn gõ gõ rồi lại xóa từng chữ một, cuối cùng ngẩn người nhìn bốn chữ “Tuấn Gia Nhà Mày”.

Thực ra Lôi Tuấn nói đúng một điều, dù có thế nào. Cũng vô dụng.

Chuyện đã xảy ra, tất cả là do hắn, nói gì cũng vô dụng.

Sau khi Nhị Lỗi nghỉ học, lập tức cắt đứt tất cả liên hệ với mọi người.

Chắc chắn đã rất giận dữ, Hạ Triều thầm nghĩ, nếu đổi thành hắn thì hắn cũng không chịu nổi.

Về sau hắn tìm qua bao nhiêu người, đến chỗ ở trước kia của Nhị Lỗi hỏi mấy lần mới tìm được địa chỉ quê nhà cậu.

Những lời Nhị Lỗi nói ngày ấy, đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ từng chữ một, đến cả dấu chấm câu cũng nhớ như in.

“Triều ca, việc này không thể đổ hết lỗi lên đầu anh, nhưng em vẫn không nhịn được mà oán trách anh.”

“Thế nhưng em cũng không muốn thấy anh thành ra thế này, anh… Anh quay về học tiếp đi, cứ bỏ học vậy thì làm sao bây giờ.”

“Em? Em không học, cũng không có ý định tìm trường nào học tiếp nữa… Nhà em đã tìm cho em một lớp học nghề, muốn em sớm làm việc kiếm tiền rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...