🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: 41

Đám người bên học viện Điện Kỹ luôn mặc quần áo thể thao màu xám sọc xanh lam, đồng phục chính là đặc điểm nhận biết của bọn họ, học sinh Nhị Trung ở lân cận nếu trông thấy dân Điện Kỹ thì thường sẽ đi vòng để tránh chọc phải phiền phức không đáng có.

Từ đầu đến cuối Thẩm Tiệp chỉ lo túm lấy miệng túi, ngồi bên cạnh lén lút quan sát tiệm cơm này, cũng nhân tiện đó dò xét cả mấy bàn người xung quanh.

Ngay khi Hạ Triều đang lật menu, có người ngồi bàn bên kia lấy chén rượu đập lên bàn một cái, giọng rất khí thế: “Thêm một két bia!”

Thẩm Tiệp chuyển ánh mắt về bàn mình, thấy Triều ca nhà cậu ta cũng đang chọn đồ uống. Hạ Triều chỉ vào menu, hỏi: “Một nước đậu xanh nhé?”

Đầu ngón tay của Tạ Du đặt ngay dưới chỗ Hạ Triều chỉ, không cách nhau là mấy: “Cái này đi.”

“Lại uống nước suối, ” Hạ Triều nói, “Cuộc sống của cậu quá nhạt nhẽo vô vị rồi đấy.”

Thẩm Tiệp trơ mắt nhìn hai tên kia chọn xong đồ uống, bắt đầu chuyển sang đồ ăn, cậu ta cảm giác mình như người tàng hình, mãi lúc sau mới mở miệng nói: “Hai đứa tụi bây… Sao không ai hỏi tao với? Xem tao uống gì?”

“Ăn uống gì thì tự đi mà lựa,” Hạ Triều không thèm ngẩng đầu, nói xong lại quay sang hỏi Tạ Du, “Ăn cái này nhé?”

Ông trời ơi đáng lẽ con không nên tới bữa cơm này, cứ để hai đứa nó ăn với nhau đi!

Thẩm Tiệp cầm đôi đũa, tâm trạng hết sức rối bời.

Bàn ngay sát cạnh cực kỳ ầm ĩ, không ngừng truyền tới tiếng khui nắp bia, trong đám đó còn có mấy cô bé mặc váy ngắn cũn, xỏ một hàng lỗ tai với những chiếc khuyên vòng thật lớn, nói chuyện rất ồn ào.

“Chị dâu, bao giờ Cấp ca mới đến? Nhanh lên, mau gọi, gọi giục ổng đến đi chứ,” có một tên say khướt quơ chai bia nói, “Chúng ta sắp uống xong hai lượt rồi, không đến nữa thì… Hức.”

Đứa con gái đeo khuyên vòng cầm lấy điện thoại trên bàn, sảng khoái nói: “Được, để chị giục cho.”

Thật ra Thẩm Tiệp không kén chọn đồ ăn, nhưng mà hai đứa ngồi đối diện thật sự rất quá đáng, Hạ Triều chọn một bát mì, lại còn cố tình dặn dò không được cho rau thơm, Thẩm Tiệp không nhịn được xen vào hỏi: “Sao lại không cho?”

Nói xong cậu ta hối hận rồi.

Bởi vì Hạ Triều nói: “Bạn nhỏ không ăn.”

Thẩm Tiệp: “…” Đã no rồi đã no lắm rồi, chưa được ăn cơm mà bụng cậu ta nghẹn ứ rồi đây nè.

Cái danh sách ăn kiêng dài thượt kia của Tạ Du, ai mà nhớ được chứ.

Tạ Du không có khẩu vị lắm, hôm nay ngồi phơi ngoài trời nắng cả ngày, cậu chỉ ăn mấy đũa rau xanh thêm nửa bát mì rồi thôi, ăn xong đặt đũa xuống ra quầy thanh toán.

Cậu vừa đứng dậy, lại có thêm một người tiến vào tiệm cơm nhỏ.

Tạ Du thoáng nhìn qua bóng người, cũng không để ý lắm, chỉ cúi đầu loay hoay mở điện thoại quét mã: “Một trăm hai?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...