🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 4

Một lúc sau Cố Tuyết Lam mới về nhà, cởi áo choàng đưa cho người giúp việc: “Cơm tối làm đến đâu rồi?”

Người giúp viện nhận áo: “Theo phân phó của phu nhân đã làm xong, đều là món Nhị thiếu thích ăn, bây giờ có dùng luôn không ạ?”

Giày cao gót của Cố Tuyết Lam gõ lên sàn nhà lát đá cẩm thạch, đèn trần lung linh chói mắt chiếu xuống sàn như đang bước trên ánh sáng. Cô đi lên mấy bước, chợt khẽ ngừng, quay về hướng ngược lại, vừa đi vừa nói: “Cô lên lầu gọi thằng bé đi.”

Tạ Du đứng trong phòng tắm, cả người ướt đẫm, nước xối từ đỉnh đầu xuống, hơi nóng mờ mịt không ngừng phả lên bốn vách tường bằng thủy tinh.

Điện thoại cạnh bồn rửa tay rung lên bần bật.

Cậu chậm rãi nhắm mắt, xối người lại lần cuối, bên tai vang lên hai tiếng gõ cửa, ngay sau đó là giọng nói dè dặt của người hầu xuyên qua cánh cửa đều đều truyền vào: “Nhị thiếu, đã tới giờ ăn cơm.”

“Tôi không muốn ăn.”

“Việc này… Nhưng phu nhân đã…”

Tạ Du mở mắt, lặp lại lần nữa: “Không thấy ngon miệng, không muốn ăn.”

A Phương mới đến nhà họ Chung được hai năm, không lâu lắm, dù nói chuyện hay làm việc vẫn còn nơm nớp lo lắng chỉ sợ xảy ra sai sót. Khi cô tới dù chưa được gặp ai đã nghe không ít lời đồn đại liên quan đến nhà họ Chung.

Người ta kể ngọn nguồn từ khi vị Chung phu nhân kia qua đời vì tự sát, chưa được mấy năm, ông chủ họ Chung đã lấy về một phụ nữ khác. Người tên Cố Tuyết Lam này, không một ai biết đến, khi tới còn mang theo cục nợ, một lớn một nhỏ. Người phụ nữ ấy ngồi lên vị trí Chung phu nhân, ngồi vững vàng là đằng khác, mặc kệ người đời cười chê ra sao cũng chưa từng một lần ngã xuống.

Chỉ tội vị đại thiếu gia nhà họ Chung, không có mẹ còn phải trơ mắt nhìn người khác đăng đường nhập thất.

Khi quay lại, người giúp việc không biết báo lại thế nào, chỉ cúi đầu đứng bên cạnh bàn ăn, không dám nói một chữ.

Cố Tuyết Lam nhìn vẻ mặt của người giúp việc cũng đã hiểu rõ, cô cầm đũa, tỏ vẻ không buồn để ý: “Muốn ăn hay không, đến lúc nó khác đói bụng… Thôi cô xuống trước đi.”

Tạ Du mặc quần áo tử tế, tóc còn ướt nước, định xem thử trò chơi thần bí kia download đến đâu rồi, mở lên kiểm tra lại thấy tất cả đều là thông báo tin nhắn của Wechat, nhìn xuống dưới thậm chí còn không thấy thanh theo dõi tiến độ download trò chơi đâu nữa.

Một group chat tên “Đừng có mà chém chém giết giết”, báo tin nhắn lên đến 99+.

[Vương tử Lôi quán đồ nướng]: Trời má, may mà thằng cha đó còn biết thức thời, con mà gặp lại gã, gặp một lần đánh một lần.

[Ba của Lôi Tử]: Con trai ngoan! Có khí phách!

[Má của Lôi Tử]:  Đánh cho nó khỏi đứng dậy luôn, huênh hoang được mấy tháng tưởng mình là đại ca thật á.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...