🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: 36

Tạ Du dậy sớm thay đồng phục, ngồi ăn cháo với dưa muối cùng Cố nữ sĩ, nhìn đồng hồ, chuẩn bị đi xe buýt về trường: “Con đi đây, có gì mẹ cứ gọi điện cho con.”

Cố Tuyết Lam buông đũa, đứng dậy nói: “Để mẹ kêu lái xe đưa con đi.”

Tạ Du đến trước cửa cúi người đi giày, tựa hồ như lúc cậu mới trở về, hai tay trống trơn, nhìn chẳng có vẻ như đi học mà giống đi chơi thì hơn: “Không cần đâu, con tự đi được.”

“Con cứ thế này mà đi sao? Cả cặp sách cũng không cầm về,” Cố Tuyết Lam không biết nên nói cậu thế nào cho phải, “Cuối tuần này các thầy cô không giao bài tập về nhà à?”

Tạ Du nói: “Có, đã làm xong trên trường rồi ạ.”

Viện cớ quá giả tạo, Cố Tuyết Lam tin mới lạ: “Mẹ thấy con vốn không hề làm đúng không.”

“Bài tập cũng không có nhiều,” Tạ Du cất đôi dép lê, mở cửa đi ra ngoài, từ bên ngoài thổi vào một cơn gió, mang theo hơi ẩm ập vào mặt, “Có mang hay không cũng vẫn thế thôi.”

Cố Tuyết Lam đang định nói “Thời tiết chuyển lạnh nhớ chú ý sức khỏe”, Tạ Du đã đi ra ngoài được mấy bước.

Biệt thự của Chung gia tọa lạc ở vị trí khá lệch trung tâm, ga gần nhất cách nơi đây phải tới nửa giờ đi bộ.

Gần đó có mấy gia đình đang chạy bộ buổi sớm quanh công viên, ai cũng vắt khăn lông trên cổ, vừa chạy vừa thở hổn hển.

Thực ra không phải hết thảy những gì thuộc về nơi này đều khiến người ta chán ghét.

Ví dụ như ánh bình minh đang dần ló dạng phía chân trời kia, như từng nhành cây ngọn cỏ trải dọc con đường, phía trước còn có đôi vợ chồng mang theo bé con cùng nhau chạy bộ buổi sáng, cả hai cố ý thả chậm bước chân, nhìn như một thước phim quay chậm đầy hài hước.

Tạ Du đeo tai nghe lên chậm rãi đi về phía trước, chuyển sang bài khác, sau đó lại cắm tay vào trong túi áo.

Không khí trong lành, một ngày mới bắt đầu.

Hành trình tới trường của Tạ Du phụ thuộc hoàn toàn vào việc giao thông công cộng trên đường có thuận lợi hay không, đôi khi cũng gặp xui xẻo – tỉ như hiện tại, xe buýt đi được nửa đường thì chết máy.

Tài xế hút thuốc, ngồi trước đầu xe nửa ngày, lại vỗ vỗ cái đầu xe, cuối cùng chốt một câu: “Thôi xong rồi, mọi người chờ chuyến sau đi.”

Hành khách trên xe kêu la ầm ĩ.

– Bạn nhỏ à, bao giờ đến tới trường?

– Làm sao

– Có nhớ anh không, anh ra cổng trường đón cưng nha.

– Cậu có bệnh à?

– Có thể nói chuyện tử tế có được không, may mà người ta tốt tính đó… Này, đợi lát nữa tới nơi đừng vội vào lớp nhé, tôi chờ cậu trong nhà vệ sinh.

Đoán chừng hôm nay Hạ Triều đi học sớm, rảnh rỗi sinh nông nổi tới quấy rối cậu.

Tạ Du câu được câu không tám chuyện với hắn, hai người một kẻ muốn ngắt đứt cuộc trò chuyện, một kẻ thì chỉ chăm chăm muốn gỗ mục hồi xuân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...