🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 34: 34

Ngày mai chính là sinh nhật Cố Tuyết Lam.

Tạ Du chọn ở lại trường không phải vì trong lòng có vướng mắc, chỉ là cậu không nỡ rời xa cái rương chất đầy tài liệu dưới gầm giường ký túc xá của mình thôi.

Hạ Triều nghe xong “Ồ” một tiếng, sau đó không đầu không đuôi thêm một câu: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”

“…”

Rõ ràng Hạ Triều còn định nói thêm gì đó kiểu “Sức khỏe dồi dào vạn sự như ý”, nhưng vừa mới há mồm, đã bị sát thủ vô tình cắt ngang.

“Được, rất hay, cám ơn cậu.” Tạ Du làm một động tác năm ngón tay chụm lại đáp lễ Hạ Triều, “Nhận.”

“Động tác này của cậu sao giống cái ảnh động mà thằng Thẩm Tiệp hay gửi cho tôi thế.” Hạ Triều bắt chước được, lại xòe ngón tay ra, “Thả.”

Tạ Du: “…” Thả cái đầu cậu á.

Nãy giờ Đường Sâm giao bài tập ngữ văn nhưng Hạ Triều không hề hay biết.

Hắn ngồi một chỗ nhàn nhã mãi rồi mới vỗ vỗ vai đứa ngồi trước, mượn lại vở ghi của cậu ta chép lại lần nữa.

Cậu bạn ngồi trước hoàn toàn không hiểu, ai trong lớp cũng biết Hạ Triều căn bản chẳng bao giờ làm bài tập, thế là đánh bạo hỏi: “Cậu định làm bài tập à?”

Hạ Triều vừa chép vừa nói: “Nhỡ đâu đấy. Không đoán trước được, xem duyên phận thế nào đã, có khi đọc đến bài nào thấy có hứng thì sao, một khi đã có duyên thì muốn cũng không đỡ lại được.”

Cậu bạn kia đoán chừng cũng là lần đầu tiên nghe đến cái thể loại “làm bài tùy duyên” này, nhìn mà cảm thán mãi.

Hạ Triều chép thành hai bản, trả vở cho bàn trước, lại lấy một bản trong đó thảy lên bàn Tạ Du: “Cầm đi, không chừng lại xuất hiện kỳ tích thì sao.”

Tạ Du cúi đầu nhìn tờ giấy chằng chịt những chữ không thể nhìn ra cái rắm gì, nhủ thầm trong lòng đọc còn không ra thế này, kỳ tích xuất hiện bằng niềm tin à.

Cậu gấp tờ giấy lại, nhất thời không biết để đâu, tiện tay nhét vào trong túi áo, lại nghe thấy Hạ Triều hỏi: “Sinh nhật cậu ngày nào?”

Tạ Du quay mặt sang, thật sự nhìn đã thấy phiền, bóng ma trong lòng lúc ở ngoài hành lang vừa nãy vẫn còn chưa xua tan được. Một dãy cửa sổ, đồng loạt nhô ra một loạt cái đầu, đều mang vẻ mặt trợn mắt há mồm kinh ngạc nhìn hai đứa bọn cậu.

Vạn Đạt thậm chí còn lấy tay che mắt, tỏ vẻ phi lễ chớ nhìn.

Cậu lớn ngần này còn chưa bị dính thị phi tai tiếng nào với ai, sau khi đụng phải Hạ Triều mới phát hiện ra thế giới này thật chẳng hiếm lạ bất cứ thứ gì.

“Các em nội trú ở lại cuối tuần nhớ tuân thủ nghiêm quy định của nhà trường nhé.” Đường Sâm kiếm cái ghế dựa ngồi xuống, có lẽ định ở lại với đám học sinh tới hết giờ tan học, “Phải tin tưởng vào khoa học, suýt nữa thầy quên mất chuyện xảy ra trong ký túc tuần trước đấy, Vạn Đạt em cúi đầu làm gì, thật không thể hiểu sao các em lại nghĩ ra được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...