🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: 29

“Thầy Đường, hay là qua xem cái quạt thế nào đi,” Từ Hà vừa nhặt bài thi vừa nói, “… Tạp âm lớn quá, chốc nữa thi tiếng Anh sẽ ảnh hưởng đến chất lượng nghe đấy.”

Đường Sâm gật gật đầu, đi qua kiểm tra quạt.

Từ Hà cúi người cầm bài thi trong tay, từ góc nhìn của cô ta, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể thấy cảnh tượng dưới đáy hộc bàn.

Trông thấy Từ Hà sắp sửa đứng dậy, Tạ Du như bị điện giật mà rụt tay về.

Hạ Triều phản ứng chậm hơn, hắn nhìn Tạ Du cúi đầu tiếp tục làm bài, lúc này mới chớp mắt mấy cái, năm ngón tay siết lại, một lần nữa nắm cục giấy vo tròn trong tay.

Từ Hà không hề phát hiện có điều gì bất thường.

Sau khi nhặt hết sấp bài thi, cô ta nhìn xung quanh một lúc rồi mở sách ra đọc tiếp.

Đường Sâm bắt được một anh chàng đang có ý đồ lật sách ngữ văn dò đáp án, thầy đứng ngay bên cạnh bàn học cậu ta, không nói không rằng, gõ gõ góc bàn cảnh cáo.

Quạt trần chậm rãi dừng lại.

Phía trước Tạ Du còn tận bốn bàn, bốn người anh em này vô cùng lo lắng, không hiểu sao đến giờ còn chưa thấy đáp án truyền lên, chậm thêm một lúc là sẽ chẳng còn thời gian nào để chép nữa.

Thế là ngồi bàn đầu rốt cuộc không nhịn được quay đầu lén hỏi đứa sau lưng mình: “… Hàng đâu?”

Đứa ngồi sau tỏ vẻ không biết, lại quay ra phía sau hỏi: “Vẫn còn ở chỗ Triều ca à? Bao giờ mới lên đây được?”

“Không biết nữa.”

“Giục đi giục đi, không kịp nữa đâu, sắp hết giờ rồi kìa.”

“…”

Cậu bạn ngồi bàn thứ tư được giao trọng trách này, nhưng không dám hỏi, truyền thuyết về Tạ Du đến giờ vẫn còn được truyền tụng trong trường kia kìa, cậu ta đề nghị: “Hay là, bọn mình tự thử sức xem thế nào…”

Đã chuẩn bị tốt tư tưởng tự lực cánh sinh, bốn kẻ cùng cảnh ngộ không còn hy vọng gì vào đáp án cứu trợ nữa, trái lại Hạ Triều rất nghĩa khí, hắn chờ thêm mấy phút, tiếp tục chọc lưng Tạ Du: “Đáp án này, nhanh lên.”

Tạ Du thưởng cho hắn một chữ: “Lăn.”

“Sao lại vô tình thế,” Hạ Triều nói, “Cậu ngẩng đầu nhìn coi, bốn vị huynh đài này, nhìn bóng lưng buồn bã đau thương của chúng nó kìa, không cắn rứt lương tâm sao, trong lòng không nghĩ ngợi gì à.”

Tạ Du: “Liên quan cái rắm gì đến tôi.”

Hạ Triều: “…”

“Chỉ còn mười phút cuối, tất cả nắm chắc thời gian,” Đường Sâm nhìn đồng hồ trên tay, nhắc nhở, “Mau chóng hoàn thành bài nghị luận, chú ý thời gian, bây giờ bắt đầu vào phần kết luận được rồi đấy.”

Đường Sâm nói rồi quay người, đi về phía bục giảng.

Thừa dịp sơ hở, Tạ Du không quay đầu, đưa tay ra phía sau, cậu không buồn lén lút thấp thỏm giống Hạ Triều, quang minh chính đại chìa tay xuống cạnh bàn Hạ Triều, giọng có vẻ mất kiên nhẫn nói: “Đáp án.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...