🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: 25

Hạ Triều rơi vào trạng thái tự cảm động với chính mình không cách nào thoát ra được, nhưng dù vậy cũng không thể lan tỏa sự cảm động ấy đến ông thầy môn Toán.

Thầy Toán chấm bài tập được một nửa, đang định sang lớp 5 tìm cán sự lấy lại thước ê ke để lát nữa dùng đến, vừa ngẩng đầu thì trông thấy Hạ Triều đang giơ vở ghi bài tập che nắng cho bạn cùng bàn.

Thầy buông cây bút đỏ trong tay xuống, chưa vội nhắc nhở ngay, dù bận việc nhưng vẫn ung dung nhìn một lúc lâu, mấy đứa trong lớp nhận ra điều gì bất thường cũng nương theo ánh mắt của thầy mà nhìn theo.

“…”

Đúng là một tấm gương với tinh thần hết lòng vì bạn bè.

Cảm động trời đất.

Hạ Triều còn đang cân nhắc định thay sổ ghi chép thành sách toán, diện tích che chắn lớn hơn một chút, trong lúc do dự, một viên phấn trắng nhỏ xíu từ trên bục giảng bắn xuống, chuẩn xác không chút sai lệch đập vào đầu hắn.

Viên phấn sau đó lại bật ra, rơi trên mặt sàn, chậm rì rì lăn đến bên cạnh thùng rác.

Thầy giáo môn Toán không biết nên tức hay nên cười: “Hai cậu bàn cuối cùng kia, các cậu coi tôi như không khí có phải không?”

Hạ Triều nghe thấy câu này thì khẽ buông tay, quyển vở rớt xuống, không lệch một li rơi bộp một cái lên mặt Tạ Du.

Tạ Du ngay lập tức bị nện cho tỉnh giấc.

Cậu vừa ngủ dậy, đầu óc lúc này còn mơ mơ màng màng, đã quên mất mình còn đang trong giờ tự học, mắt không thèm mở ra đã nói một câu với Hạ Triều: “Muốn chết à.”

Tạ Du vừa dứt lời, lại thêm một viên phấn nữa bay về phía cả hai.

Ngô Chính đứng bục giảng mười năm trời, kỹ năng dùng phấn đập người có thể xưng là vô địch thiên hạ, bình thường những đứa nào lên lớp mà âm mưu đào ngũ, ngủ gà ngủ gật đều bị thầy đánh thức bằng cách này.

Một lần trúng đích. Hiệu quả rõ rệt lại không lãng phí thời gian của cả lớp.

Tạ Du còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra, đã bị đập trúng những hai lần.

Hạ Triều bên cạnh vừa né tránh vừa nói: “Thưa thầy, em cảm thấy thầy trò mình nên cùng tỉnh táo lại…”

“Tỉnh táo cái rắm,” Ngô Chính suýt nữa thì tuôn lời vàng ngọc, khó khăn lắm mới dằn xuống được, sau đó không buồn nói nhảm với hai đứa này nữa, chỉ tay về phía cửa: “Ra ngoài. Hai cậu ra đứng ngoài cửa cho tỉnh táo, không phải cậu muốn tỉnh táo sao, cứ ra đấy mà tỉnh táo.”

Mới sáng mới, Tạ Du muốn ngủ cũng không xong, phải dựa cửa sổ đứng bên ngoài cùng Hạ Triều.

Tiết sau đó vừa vặn cũng là Toán học, Ngô Chính giận rất lâu, mãi đến lúc hết tiết Tạ Du với Hạ Triều mới được trở về chỗ ngồi, cho nên giờ giải lao cả hai đành phải đứng cạnh cửa như người gác cổng.

Trên hành lang người đến người đi.

“Nhân lúc tôi còn có thể kiềm chế được,” Tạ Du nói, “Cậu hãy giải thích đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...