🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: 22

Phòng học lớp 11-3 nhìn vào đèn đóm tối thui, ai không biết còn tưởng rằng tiết tự học buổi tối đã tan từ lâu.

“Tụi nó lại làm gì nữa rồi?” Hạ Triều đi đằng sau, thoáng có dự cảm xấu.

Tạ Du tựa cửa, híp cả mắt mới có thể lờ mờ nhìn thấy khung cảnh trong lớp.

Vạn Đạt nghe thấy tiếng bước chân, ngạc nhiên kêu lên: “Trùng hợp quá, tụi tui vừa mới bắt đầu, tham gia chứ hả?”

Hạ Triều lùi về sau mấy bước, bị Tạ Du kéo trở lại.

“Hôm nay không kể chuyện ma nữa,” Vạn Đạt nói, “Tụi mình chơi bút tiên. Chó Điên vừa đi rồi, rất an toàn.”

“Triều ca, ngồi đây đi, cố tình để dành chỗ cho cậu đó.” Hạ Triều thường ngày khá sôi nổi, Vạn Đạt làm gì cũng không quên gọi hắn, “… Kích thích lắm đó.”

Hạ Triều nhủ thầm kích thích cục phân á, cả ngày không lo học tập, chỉ khoái bày trò.

Vạn Đạt nói xong, cảm thấy để Tạ Du một mình đứng đấy cũng không quá thích hợp, hỏi thêm: “Du ca cũng tham gia chứ?”

“Có,” đã không tránh khỏi thì cứ kéo thêm một người cùng xuống nước, Hạ Triều trả lời thay Tạ Du, “Cậu ấy cũng tham gia.”

Trò chơi cả thảy có bốn người tham gia.

Mấy đứa khác đứng xung quanh hóng hớt.

Hứa Tình Tình đúng là nữ hán tử vô cùng mạnh mẽ, vỗ đùi cái đét xung phong làm người đặt câu hỏi: “Để tôi!”

Nhỏ nói xong liền nắm lấy cái bút chì.

Vạn Đạt chụp lên trên bàn tay Hứa Tình Tình, không phản đối: “Được, bà hỏi đi.”

Hạ Triều vốn không muốn nhúc nhích, nhưng Vạn Đạt cứ ngó hắn chòng chọc, hiển nhiên là không dám đụng đến tay Tạ Du, ý muốn Hạ Triều mau để tay lên.

Tạ Du luôn mang lại cảm giác xa cách.

Cũng chẳng phải cậu đã làm gì, dù chỉ yên lặng gục xuống bàn mà ngủ thôi cũng có thể khiến người khác không dám lại gần. Trong lớp chỉ có mỗi Hạ Triều dám nói chuyện cười đùa với cậu, hơn thế nữa còn rất kiên cường mà sống sót tới tận bây giờ.

Tạ Du là người cuối cùng.

Cậu áp tay mình lên mu bàn tay của Hạ Triều, rõ ràng đang giữa hè nóng nực, Hạ Triều cảm giác đầu ngón tay Tạ Du vẫn lạnh như băng.

Dù lạnh lẽo, nhưng lại khiến tay hắn như có lửa.

Hắn không biết rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì, đầu óc bỗng dưng trở nên mơ hồ, vốn còn đang e dè trò chơi quỷ quái này nhưng giờ đây chẳng còn suy nghĩ được gì nữa.

“Nhắm mắt nhắm mắt, đầu tiên nhắm mắt lại,” Vạn Đạt nói, “Đừng mở mắt ra, không thì lúc nó tới sẽ bị câu hồn đi mất.”

“Nhắm mắt thì làm sao thấy nó chỉ điểm gì nữa?”

“… Trong bí kíp hướng dẫn như vậy, thà tin còn hơn không.”

“Được, nhắm nhắm nhắm, lát nữa mở sau.”

Tạ Du chẳng thèm tin mấy thứ này, một tay cầm tay Hạ Triều, tay còn lại chống trên mặt bàn, đỡ lấy cằm, nghiêng mặt sang nhìn hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...