🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: 20

Khi Thẩm Tiệp nhận được điện thoại của Hạ Triều, lúc ấy mới một giờ sáng.

Cậu ta mơ màng dò dẫm điện thoại mãi mà không thấy, lại sờ phải một bãi nước miếng bên miệng, lúc này mới lờ đờ ngồi dậy, tâm trạng khá bực bội: “… Nửa đêm nửa hôm, đứa nào đấy.”

Đang ngủ ngon tự dưng bị đánh thức, là ai cũng sẽ khó chịu, nhưng Thẩm Tiệp vừa nhìn thấy hai chữ “Triều ca” trên màn hình di động, lập tức thay đổi thái độ.

“Triều ca, có gì định phân phó?” Thẩm Tiệp bật đèn bàn, “Đêm khuya vắng vẻ, ngài muốn gọi một phần tôm hùm mười ba vị (1) hay bánh bao sinh tiên (2) của cửa tiệm phố Dương Viên? Hay là dịch vụ tâm sự thầm kín? ”

“…”

Thẩm Tiệp đã chuẩn bị tốt tinh thần sẵn sàng lên rừng đao xuống biển lửa, nhưng Triều ca nhà cậu ta chỉ nói: “Hỏi mày một chuyện.”

“Hỏi! Mày hỏi đi!”

“Mày cảm thấy, Tạ Du… Chính là Tạ Du mà mày nhận thức ấy,” Hạ Triều cũng không biết nói thế nào, hắn cào tóc, xoắn xuýt một hồi, hỏi một câu làm Thẩm Tiệp mất ngủ luôn cả đêm, “Liệu cậu ấy có đồng ý cho tao ôm cậu ấy ngủ không nhỉ?”

Thẩm Tiệp cảm thấy cả người như bị điện giật: “Hả?”

Gần đây cậu ta chỉ không thường qua lớp 3 như trước thôi mà, phải chăng đã bỏ lỡ vụ gì? Vì sao tình hình lại phát triển theo hướng kỳ quái như vậy?

Hay mình đang nằm mơ, có lẽ chưa tỉnh ngủ?

“Triều ca, tao nghĩ, dù là Tạ Du mà tao biết hay là Tạ Du mày biết, cũng sẽ không đồng ý đâu.” Thẩm Tiệp hoảng hốt trả lời, “Thậm chí bây giờ tao đã tưởng tượng ra đủ loại tư thế chết khác nhau của mày rồi đấy.”

Hạ Triều nói: “Tuyệt đối không được hả?”

Thẩm Tiệp: “Tuyệt đối, so với tuyệt đối còn tuyệt đối hơn.”

Thẩm Tiệp nói xong, cảm thấy Triều ca của mình vô cùng thất vọng mà đặt máy, còn không phải thất vọng như bình thường mà còn lẫn lộn rất nhiều cảm xúc phức tạp không thể nói rõ, quả thực không nhìn thấu.

Ngày hôm sau Tạ Du chờ không thấy Hạ Triều qua gõ cửa gọi cậu cùng đi ăn sáng.

Trước khi ra ngoài, cậu cố ý nhìn phòng ngủ đối diện, cửa đóng cực kỳ chặt, không hề có động tĩnh gì. Do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn không qua gõ cửa mà đi thẳng tới lớp học.

“Nhắc tới ký túc xá trường mình, thật sự kỳ quái,” vừa vào lớp đã nghe thấy Vạn Đạt đang lan truyền tin bát quái, “Hôm trước có nhớ tui vừa kể là nghe thấy tiếng gõ cửa trên tầng hai không? Tối hôm qua lại không thấy nữa, lạ thật đấy, rất nhiều người nghe được, tuyệt đối không nhầm đâu.”

Lưu Tồn Hạo không học nội trú, nên chẳng hề tin vào mấy chuyện lạ này: “Mấy người dừng tự dọa mình nữa đi, vớ vẩn, tin vào khoa học đi có được không? Cứ niệm theo tôi đây này, phải tin tưởng vào khoa học.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...