🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: 17

Bọn họ tìm một chỗ kín đáo – gần phòng dụng cụ có một bãi cỏ, bên trên chất một đống lớn đá tảng như ngọn núi giả, cả ba nấp sau “ngọn núi” túm tụm một chỗ.

Tạ Du định đứng lên, lại bị Hạ Triều kéo xuống: “Ngồi cho đàng hoàng, kể đi, kể tiếp đi.”

Kỳ thật cũng không có gì nhiều để kể.

Tạ Du còn chẳng biết mặt mũi Liễu Viện thế nào, chỉ nhớ nữ sinh kia suốt từ đầu đến cuối cứ một mực vùi mặt vào hai bàn tay, ngồi xổm trên sàn nhà khóc sướt mướt.

Dương Văn Viễn rất hèn, thậm chí không dám đối đầu trực diện, bị đánh hai gậy đã cắm cổ chạy mất. Tạ Du không hề có ý định ngồi lại an ủi nữ sinh kia, cậu tự thấy bản thân đã hết lòng giúp đỡ bạn học, vứt lại cây gậy tiện tay vớ được trong kho đồ cạnh nhà vệ sinh, chuẩn bị đi ra ngoài.

Vừa nhấc chân, một bàn tay bắt lấy ống quần cậu, giọng nữ sinh kia yếu ớt cất lên: “… Đừng nói cho người khác, cầu xin cậu!”

“Đúng, đúng là nhỏ rồi, ” Thẩm Tiệp nói, “Lá gan bé tẹo, thà bị ức hiếp chứ không bao giờ dám lên tiếng.”

Thẩm Tiệp còn nói: “Vậy là lúc đó cậu đánh Dương ba tốt chạy mất dép?”

Hạ Triều vẫn chưa thể hiểu nổi: “Nếu vậy thì tại sao có mỗi tôi bị nó cắn không nhả? Hay đẹp trai quá nên nó ghen tị?”

Tạ Du bình tĩnh nói: “… Tôi đeo khẩu trang.”

Nhà vệ sinh không quá nặng mùi, thế nhưng chỉ riêng mùi nước khử trùng đã đủ khó chịu. Lúc vào đấy cậu cố ý đeo khẩu trang, không ngờ trùng hợp lại phát huy tác dụng.

Hạ Triều “À” một tiếng, có vẻ trầm ngâm.

Thẩm Tiệp thẳng thừng chọc thủng những suy đoán vô căn cứ của hắn: “Đừng nghĩ nữa, Triều ca, mày có đeo khẩu trang cũng vô ích thôi. Đại ca họ Tạ này chỉ đánh người, còn mày nhớ lại xem mình đã làm gì?”

“Tao làm gì cơ? Tao còn chẳng thèm đánh nó,” Hạ Triều nói, “Quá nhân từ.”

Nếu như được đối xử nhân từ có nghĩa là bị lột quần, bị người khác đứng xung quanh cười nhạo “trym” mình quá nhỏ, bị bỏ mặc trần truồng gần ba tiếng đồng hồ, có lẽ Dương Văn Viễn thà rằng bị đánh te tua còn hơn.

Tạ Du nghe xong ngọn ngành câu chuyện cũng lâm vào trầm mặc.

Hạ Triều nói: “Thật sự tôi không hề thích bạo lực, lúc nào cũng sẽ lựa chọn cách giải quyết hòa bình nhất.”

Hòa bình… Quá ư là hòa bình.

Chẳng trách Dương Văn Viễn ghim thù sâu đậm đến vậy, đây có thể tính là nỗi nhục lớn nhất trong nhân sinh của gã, nhất là đối với loại học sinh gương mẫu vô cùng kiêu ngạo như Dương Văn Viễn, làm sao có thể nhịn được. Liễu Viện vừa chuyển trường gã nhận thấy không còn chứng cứ uy hiếp được mình nữa, nên lập tức nhảy ra làm loạn.

Nhưng lần này bạn cùng bàn cũng để cho Tạ Du được một phen rửa mắt, vì giữ gìn thanh danh và lời cầu xin của đằng gái, Dương Văn Viễn sủa đến tận cổng rồi mà hắn vẫn kiên quyết không hé răng đến một lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...