🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: 14

Lớp 11-3 có một nhóm kín.

Hầu như lớp nào cũng có một nhóm chat kín, chủ yếu là tránh tai mắt thầy cô để được tự do ngôn luận. Nhóm mở bắt buộc phải thêm các giáo viên bộ môn nên có những thứ không tiện nói ra, nếu giáo viên thuộc loại cởi mở với học sinh thì còn tốt, nhưng kiểu phụ nữ vào thời kỳ tiền mãn kinh thái độ nghiêm khắc như Từ Hà thì chỉ cần nhìn đã biết có khoảng cách thế hệ vô cùng lớn với chúng học sinh.

Nhưng mà nhóm kín này hơi bị đặc biệt.

Không chỉ đề phòng thầy cô, bọn họ còn phải đề phòng hai nhân vật nổi tiếng xưng bá trong trường kia nữa.

[Nặc danh A]: … Nghe đồn Hạ Triều đánh Dương Văn Viễn à?

[Nặc danh B]: Bạn tui cùng lớp với Dương Văn Viễn, thấy bảo đánh nặng lắm, giờ đang nằm viện kia kìa.

[Nặc danh C]: Dương Văn Viễn lớp 8 á?

Thông báo của nhóm kín rung liên tục, Lưu Tồn Hạo đọc đến tên “Dương Văn Viễn”, đoạn ký ức từng làm cậu ta vô cùng sợ hãi dần tái hiện trong trí nhớ, gợi lại một cái tên quen thuộc.

“Đừng đánh mình… Mình biết sai rồi…”

Hạ Triều túm tóc người nọ, hạ giọng: “Tao đã cảnh cáo mày rồi đúng không, mẹ kiếp tao đã cảnh cáo mày rồi đúng không?”

Dương Văn Viễn quỳ rạp xuống, người gầy tong teo, mặt đầy mụn trứng cá rỗ chằng rỗ chịt. Sàn nhà lát gạch nhem nhuốc còn đọng lại mấy vũng nước bẩn, cậu ta khóc lóc: “Xin cậu tha cho mình!”

Lúc Lưu Tồn Hạo gọi Hạ Triều lên phòng giáo viên, Thẩm Tiệp vừa lúc sang chơi, cậu ta kéo ghế ngồi cạnh Hạ Triều, không hề có tự giác mình là dân lớp khác chút nào: “Này, ngồi gần cửa sổ, nhờ ông kéo rèm vào hộ cái.”

Hạ Triều nói: “Sai ai đấy mày, tự kéo đi.”

Thẩm Tiệp đứng dậy kéo rèm rồi quay lại ngồi. Tiết sau cậu ta học thể dục, rảnh không có gì làm, thấy Hạ Triều chăm chăm cầm điện thoại không rời, hiếu kỳ hỏi: “Triều ca, chơi cái gì đấy?”

Hạ Triều không để ý cậu ta, nghiêng sang phía Tạ Du, cho cậu xem màn hình điện thoại: “Cao thủ, tư vấn giúp tôi cái?”

Tạ Du cho hắn hai chữ: “Xéo đi.”

“…”

Thẩm Tiệp vô cùng tò mò: “Cho tao xem chút nào, để tao, để tao tư vấn cho mày.”

“Xéo đi, ” Hạ Triều nói, “Mày về lớp mà hóng mát.”

Thẩm Tiệp nài nỉ không được bèn lén nhìn trộm một cái. Giao diện màu hồng phấn, trong đó một cô nàng anime với mái tóc dài thướt tha mặc bộ đồ lót màu trắng đang đứng cạnh tủ quần áo không ngừng chớp mắt.

Thẩm Tiệp kinh ngạc, lúng túng nói: “Cái này… Chẳng lẽ là cái… cái game…”

“Là cái game thời trang yêu thích của mấy bé gái tiểu học.” Tạ Du lạnh nhạt tiếp lời.

Hạ Triều chơi tròn một tiết, Tạ Du cũng bị hắn quấy rối trọn một tiết học.

Mỗi lần Hạ Triều tràn đầy tự tin phối hợp một bộ trang phục xong, thế nào cũng nhận được điểm số thấp đến thảm thương, chơi đi chơi lại mãi một cửa, cuối cùng hắn quăng tới trước mặt Tạ Du: “Bạn cùng bàn, giúp cái đi?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...