🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 111: 111

Chủ nhiệm Khương phát biểu xong, có thêm một số lãnh đạo nhà trường nữa lục tục lên đài.

Mặt trời càng lúc càng chói chang.

“Hình như lát nữa có trao tặng gì đó thì phải,” Hạ Triều thân cao, đứng nhìn qua thùng giấy cạnh nơi chủ nhiệm Khương đang đứng, suy đoán, “Trông khá giống sách nhỉ?”

Đúng là các trường học khác sẽ phát sách trong ngày lễ trưởng thành, rất thẳng thắn trực tiếp, mỗi người một quyển ‘Hiến pháp’, thế nhưng trông kích cỡ thùng giấy này không thể nào chứa được loại sách nặng nề như vậy.

Lão Đường vội vàng ổn định trật tự, Tạ Du lặng lẽ đứng dựa vào phía sau, không để ý thầy đang nói gì cho lắm.

Hạ Triều theo động tác đó cúi người, chỉ cúi thêm chút nữa là có thể chạm tới vành tai người ta, trong lòng xao động, sau đó gọi cậu: “Lão Tạ.”

Tạ Du đứng phơi nắng nên người hơi khó chịu, vươn tay day day ấn đường.

“Em cũng trưởng thành rồi, là người trưởng thành thì phải học được một điều rất quan trọng.”

Người sau lưng có chất giọng trầm ấm, lúc nói chuyện hơi thở như thoảng qua bên tai cậu, câu nói này rất giống lời vừa nãy của Chó Điên, trong thoáng chốc Tạ Du không kịp phản ứng rốt cuộc hắn có ý gì, khựng lại một lát rồi mới hỏi: “Điều gì?”

Hạ Triều nói: “Biết chịu trách nhiệm.”

“Ừm.”

Tạ Du đáp lại không lạnh cũng chẳng nhạt, dựa vào hiểu biết của cậu đối với tên này, chắc hẳn không phải lời gì hữu ích.

Quả nhiên, cậu vừa “Ừm” xong, Hạ Triều lập tức bổ sung: “Ví dụ như, phải chịu trách nhiệm với bạn trai mình.”

“…”

Mẹ nó hóa ra lại là chiêu này.

“Em chịu trách nhiệm cái…” Tạ Du buông lời thô tục được nửa chừng, không nổi quạu nữa, thẳng thừng công kích, “Có thể nói chuyện tử tế được không, cứ bóng gió như vậy là có ý gì?”

Hạ Triều chỉ muốn trêu cậu, nghe nói vậy bèn cười cúi mặt xuống, vùi trán vào hõm cổ cậu.

Lúc này ở trên đài, vị lãnh đạo cuối cùng cũng phát biểu xong.

Nhìn đồng hồ cũng đã đến lúc phải vào viện bảo tàng tham quan, nhưng rõ ràng chủ nhiệm các lớp vẫn mải miết bên thùng giấy kia không biết đang làm gì, phải đến năm phút sau mới thấy mỗi người ôm một chồng gì đó trở về.

—— Là tập phong bì thư thật dày.

Lão Đường chưa từng thông báo chuyện này trước cho cả lớp, lúc Tạ Du cầm phong thư của mình còn bất ngờ đến mức chẳng kịp phản ứng.

Trên bìa phong thư viết hai chữ “Tạ Du”.

Nét chữ ngay ngắn mà đẹp đẽ, trông rất quen thuộc, vừa nhìn đã biết ngay là của Cố nữ sĩ.

“Của anh đâu.” Tạ Du nói xong bèn quay đầu nhìn ra sau, trông thấy phong thư Hạ Triều đang cầm trên tay đề hai chữ ‘Hạ Triều” rất to, ngay phía dưới là một dòng chữ viết ngoáy: Là ta, bố của con đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...