🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 11

Mặc dù Đại Mỹ có một cái tên vô cùng nữ tính, nhưng thực chất lại là con trai hàng thật giá thật.

Cậu nhỏ tuổi nhất trong ba người nên lúc nào cũng được ưu tiên bảo bọc, ngay cả biệt danh Đại Mỹ này cũng là do Chu Đại Lôi tùy tiện đặt: “Nếu đã là em trai tao, đại ca sẽ tặng mày một cái tên, Đại Mỹ có được không? Từ nay chỉ cần nghe tên đã biết tụi mình là anh em.”

Đại Mỹ vì có vóc dáng nhỏ bé nên hay bị bắt nạt, còn chẳng biết đánh trả.

Chu Đại Lôi bảo vệ cậu như con, thỉnh thoảng đối phương quá đông, nếu đánh không lại hắn sẽ rủ Tạ Du đi cùng.

Về sau Đại Mỹ đột nhiên dùng thế chẻ tre không ngừng cao vọt lên, cho đến khi chạm mốc 1m85, đứa nhóc này tự thấy bản thân đủ lớn rồi, nhiều năm nhìn bọn cậu đánh nhau đánh tới mức chưa ăn thịt heo cũng thấy qua heo chạy, có một lần không kìm được lao ra chắn trước mặt Chu Đại Lôi: “Để em tới dạy dỗ bọn ngu xuẩn này!”

Kết quả lý luận khác xa hoàn toàn so với thực tế, lực sát thương của Đại Mỹ quá yếu, Chu Đại Lôi phải kéo Đại Mỹ quay đầu bỏ chạy: “Dạy dỗ cái rắm tao, mày đỡ đòn nổi à! Ngó đống tay chân lèo khèo của mày đi, ngoại trừ dài hơn so với người thường còn có ưu thế quái gì – mày muốn tao tức chết hả thằng kia!”

“Thằng nhãi đó cho tao một chậu hoa, thế trước khi đi nó cho mày cái gì?” Chu Đại Lôi càng nghĩ càng bực, “… Không phải, này cũng đâu tính là cho, cùng lắm là nó gửi chăm hộ thôi.”

Tạ Du ngẩng đầu nhìn mớ dây điện, dường như cũng đang nhớ lại chuyện ngày xưa, nhếch môi cười: “Một khối rubik.”

Chu Đại Lôi: “Hả?”

Tạ Du nói: “Tốt hơn mày, trước khi đi Đại Mỹ cho tao một khối rubik.”

Kỳ thật tay nghề nấu nướng của Hứa Diễm Mai không được tốt cho lắm, lần nào cũng chỉ nấu ra loại đồ ăn được trang trí đẹp mắt nhưng có một hương vị vô cùng đặc biệt – là cái loại hương vị quên cho gia vị vào nồi.

“Mùi vị đơn giản, ăn ngon không nói nên lời,” Chu Đại Lôi nuốt một miếng rau xào, “Nhưng mà con có một vấn đề muốn hỏi ngài, vì sao rau xào đã không cho muối ngài còn bắt chúng con vất vả đến tiệm tạp hóa mua về?”

Hứa Diễm Mai tỏ vẻ không thể tin được: “Dì quên cho à? Không thể nào, dì tự thấy lần này đã tiến bộ vượt xa bình thường, mỗi bước đều tính toán kỹ càng mà.”

Tạ Du nói: “Dì tự nếm thử chưa?”

Bữa cơm này cuối cùng kết thúc trong tình trạng đến “ăn no” cũng không đủ trình độ, phải gọi tôm ngoài quán tới cứu nguy.

“Đến, cạn ——” Dì Mai uống vài chén rượu, hận không thể leo lên mặt bàn mà đứng, một chân gác lên ghế, vỗ ngực, “Uống, mẹ nó uống đi! Ngày mai Tiểu Du khai giảng rồi, mọi người nói vài câu nào.”

Tạ Du vươn tay nhấc đĩa vỏ tôm trước người Hứa Diễm Mai sang bên cạnh, chỉ sợ dì sơ ý quệt phải.

Chu Đại Lôi tiên phong bưng chén nước sôi để nguội đứng dậy: “Ông chủ Tạ, tao đầu tiên nhé, chúc mừng mày, chúc mày ở Lập Dương Tứ Trung…”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...