🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Người vợ bí mật – Mạc Oanh

Người vợ bí mật – Mạc Oanh


Chương 74: 74

Hai người ngồi xuống vị trí gần cửa sổ, phục vụ mang thực đơn tới, Mạc Chấn Huân gọi cho mình một tách cà phê, gọi cho Mễ Giai một ly trà sữa nóng, tùy ý gọi thêm một ít đồ ngọt.

Mới sớm chiều nên trong quán không đông khách, vì thế đồ ăn họ gọi rất nhanh đã được mang lên đầy đủ.

Nhấp một ngụm cà phê, Mạc Chấn Huân mở miệng hỏi, "Thân thể đã tốt hơn chưa?".

Bưng ly trà sữa còn chưa đưa tới miệng, Mễ Giai có phần sửng sốt vì lời nói của anh, sao người này luôn có những lời mở đầu khác thường như vậy. Trông cô thực sự ốm yếu lắm sao? Chắc chắn là không, trước khi ra khỏi nhà cô đã soi gương kĩ càng, cảm giác thần sắc cũng đâu tệ lắm.

"Rất khó trả lời?". Đợi lâu không thấy cô trả lời, Mạc Chấn Huân nhíu mày hỏi.

"Tôi không hiểu ý anh lắm....". Mễ Giai gãi đầu thành thật đáp.

Mạc Chấn Huân không nói thêm, cẩn thận nhìn cô, thần sắc không tệ, đúng là so với trước kia có gầy hơn một chút nhưng trông rất có sức sống, những thứ khác nhìn qua cũng không có gì thay đổi, hẳn là đều đã hồi phục. Lúc trước Liên Huyên nói với anh Mễ Giai đột ngột sinh non khiến anh rất hoảng sợ, trong lòng vô cùng lo lắng cho cô, mấy lần không kiềm chế được muốn đến thăm cô, chỉ là anh lấy thân phận gì mà đi chứ, nghĩ vậy nên đành thôi. Nói ra lại thấy nực cười, chỉ làm việc chung có vài tháng ngắn ngủi nhưng lại khiến anh để ý một người, điều này trước đây chưa bao giờ xảy ra. Có một số chuyện không thể tránh khỏi, gặp gỡ muộn màng, bọn họ đã được ấn định là không có duyên phận mà đi lướt qua nhau.

"Nhìn thần sắc cô không tệ". Mạc Chấn Huân quan sát hồi lâu mới nói.

"Tôi rất ổn". Mễ Giai nghi hoặc nhìn anh, nhỏ giọng thì thầm , "Chỉ có mỗi mình anh cho rằng tôi không khỏe chứ thật ra tôi vốn rất tốt".

Mạc Chấn Huân cười nhạt, lại nhấp một ngụm cà phê, thuận miệng hỏi thăm, "Nghiêm Hạo đối với cô tốt chứ?".

"Ừm, anh ấy tốt với tôi lắm". Mễ Giai ngượng ngùng gật gật đầu, nhớ tới Nghiêm Hạo, nét mặt tràn đầy hạnh phúc.

Toàn bộ biểu cảm thẹn thùng, hạnh phúc của Mễ Giai đều lọt vào mắt Mạc Chấn Huân, trong lòng đau đớn nhưng vẫn cố mỉm cười, "Vậy là tốt rồi". Cô đã vượt qua được là tốt rồi, anh sẽ chúc phúc cho cô.

Mễ Giai mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh hỏi, "Hiện giờ mọi chuyện ở công ty vẫn ổn chứ?".

Chấn Huân gật đầu, "Cũng không tệ".

Anh hỏi cô đáp, cô hỏi anh trả lời, đề tài nói chuyện rất ít nên bầu không khí dần trở nên trầm mặc. Mễ Giai uống một ngụm trà sữa, tìm đề tài nói chuyện, "Làm việc với thư kí mới cũng không tệ phải không?".

Mạc Chấn Huân gật đầu, thành thật nói, "Cũng được, cô ấy có kinh nghiệm hơn cô, hơn nữa làm việc cũng không lơ mơ như cô, rất tốt". Dứt lời liền bưng tách cà phê lên nhấp miệng, hoàn toàn không chú ý tới người nào đó vẻ mặt đã bắt đầu thay đổi.

Mễ Giai cảm giác đầu đầy hắc tuyến, tức giận nhìn anh, có hơi thất vọng nói, "Anh không thể nói khéo một chút ư". Thật là, có cần phải nói thẳng ra như vậy không.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...