Chương 7: Phát hiện
Writer by nhatha 14/06/2019.
Ban đêm tại thành phố B.
Lúc này bên trong quán rượu Ảo Cư vẫn là một cỗ không khí mờ ảo quen thuộc. Không gian xung quanh được bao trùm bởi những âm thanh nhè nhẹ của một bản nhạc nào đó, các vị khách như mọi ngày vẫn yên lặng cầm ly rượu trong tay thưởng thức.
Trong lúc đó trên tầng cao nhất, căn phòng cao cấp của Ảo Cư là một không gian rộng lớn. Được thiết kế chỉ với hai gam màu xám và đen, đem đến cho người ta cảm giác bí bách áp lực giống như chủ nhân của nó.
Phía trên ghế sô pha lớn, một thân tây phẳng phiu đang vắt đôi chân dài lên nhau, đôi mắt hẹp giờ đang nhắm nghiêng bộ dáng lười biếng mà quyến rũ tà mị. Đứng kế bên còn có một nam nhân vẻ mặt nghiêm túc cúi đầu.
"Chủ Tịch! Hôm nay chủ tịch không báo để cho họ chuẩn bị trước hay sao?" Red một trong những cánh tay đắc lực của Hắc Diêm Tước cẩn thận hỏi.
Hắc Diêm Tước vẫn nhắm đôi mắt hẹp, môi mỏng lười biếng chậm rãi trả lời:
"Ừm..! Chuyện tôi bảo, cậu điều tra như thế nào rồi?"
"Thưa chủ tịch! Tôi cho người đi điều tra nhưng vẫn kết quả cũ, vẫn là không có chứng cứ gì được lưu lại! Nhưng, có một số phát hiện mới"
Hắc Diêm Tước lập tức mở mắt, ngẩng đầu nhìn Red, vẻ lười biếng lúc nãy lập tức được thay bằng sự lạnh lẽo, đè nén giọng nói của mình Diêm Tước lạnh giọng nói:
"Nói đi!"
Red nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Hắc Diêm Tước bình tĩnh cúi đầu báo cáo:
"Theo những gì tôi mới điều tra được năm đó, một tiếng đồng hồ trước khi ông chủ và bà chủ mất có đi gặp một người!"
"Người nào?"
Nghe ra được sự đè nén thiếu kiên nhẫn của Hắc Diêm Tước khiến Red không dám chậm trễ mà lập tức nói tiếp:
"Là một người tên Dung Chính Nghị chủ một hầm rượu nhỏ ở tỉnh sơn trang. Khi tôi đi điều tra thì biết người này cũng đã chết mà thời gian chết cũng chỉ sau tai nạn giao thông của ông bà chủ một ngày!"
Sơn Trang...Hắc Diêm Tước hắn hít một ngụm khí rồi thở ra một hơi lạnh đó là nơi ba mẹ hắn bỏ mạng.
Red dường như cũng cảm nhận được hơi thở ngập tràn sự lạnh lẽo của hắn mà không nhanh chậm tiếp tục nói
"Nhưng, điều kì lạ khi tôi tới nơi ở của Dung Chính Nghị điều tra, lại phát hiện số giấy tờ cổ phiếu của Hắc Thị bảy năm trước bị bán ra ngoài!"
Nói rồi Red lấy ra một xấp giấy đã ngã sang màu vàng cũ kĩ đặt trước mặt Hắc Diêm Tước.
Hắc Diêm Tước cầm lên xấp giấy đã ngã sang màu vàng của năm tháng, ánh mắt hắn cũng hằn lên những vạch đỏ, bàn tay xiết chặt tờ giấy nổi lên những gân xanh.
Đây đúng là những cổ phiếu bí mật quan trọng mà năm đó cha hắn đã niêm phong, mục đích là để không bị các thế lực muốn thâu tóm Hắc Thị mua vào, mà các cổ phiếu này chỉ có cha hắn biết.
Bạn thấy sao?