Chương 10: Hầm Tối I: Bán Linh Hồn Cho Quỷ Dữ
Truyện được đăng tải duy nhất trên wattpap bởi tác giả nhatha ngày 14/06/2019.
Sau đêm bị Hắc Diêm Tước dày vò kia, Thi An tỉnh lại thì không nói một lời cứ ngồi thẫn thờ ánh mắt vô định.
"Dung Tiểu Thư... Há miệng ăn một chút đi nào, không ăn sẽ kiệt sức mất" Dì Phùng gương mặt già nua phúc hậu tay cầm tô cháo bốc khói, nhẹ nhàng dụ dỗ Thi An như dụ dỗ đứa trẻ con.
Thi An ngước mắt nhìn gương mặt hiền từ trước mặt rồi lại cụp mắt xuống, giọng nói ôn nhu yếu ớt.
"Cháu tên Thi An, Đừng gọi cháu là tiểu thư"
"Ầy thế không được, thiếu gia biết sẽ trách mắng tôi mất"
Dì Phùng xua xua tay giọng nói lễ độ của bà làm Thi An rất khó xử.
"Không sao đâu ạ! Anh ta sẽ không trách bác đâu" cô lắc đầu cười khổ, hắn đối với cô chỉ có hận không thể giết chết làm sao có thể để ý mấy chuyện này.
Dì phùng tay vẫn bưng tô cháo nhìn Thi An do dự khó xử cô thấy vậy cũng không muốn làm khó bà, vương đôi tay cầm lấy tô cháo đặt xuống bàn nhẹ nhàng nói.
"Vậy thì bác cứ gọi cháu là An An là được ạ! Cầm tô mãi sẽ đau tay"
Dì phùng nhìn Thi An dịu dàng hiểu chuyện, đôi mắt già nua của bà cũng cong lên thành một đường, bà cảm thấy rất thích cô gái này càng nhìn càng thích.
"Được An..An! Gọi ta dì phùng" nói rồi bà cũng ngồi xuống bên cạnh Thi An tay múc cháo đưa lên miệng cô.
Thi An nhìn muỗng cháo được đưa đến, cổ họng cô chua xót thật không muốn ăn, né tránh lắc đầu.
"Dì phùng! Cháu thật không muốn ăn!"
"Ăn một muỗng thôi cũng tốt rồi!" Dì Phùng vẫn rất kiên trì cầm cái muỗng đưa lên miệng cô.
"Cháu thực không ăn nổi!"Thi An vẫn lắc lắc đầu.
"Ầy một muỗng...một muỗng thôi !" Bà vẫn rất kiên trì với Thi An, cái cách bà cầm cái muỗng như muốn nói với cô rằng nếu cô không ăn thì bà cũng có thể cầm muỗng mãi như vậy cũng được.
Thi An nhìn bà như vậy cũng thì có chút mủi lòng nhưng đang lúc định mở miệng ngậm lấy muỗng cháo...
"Cạch" âm thanh từ cái tủ sách vang lên một tiếng cái tủ xoay một vòng tạo thành một lối đi từ phía sau một thân hình cao lớn xuất hiện.
Thi An giựt mình nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn, cơ thể hơi co rút lại.
Hắc Diêm Tước nhìn thấy hành động bài xích của Thi An đối với mình thì nơi lồng ngực đột nhiên cảm thấy châm chích như bị kim châm, nhưng bên ngoài hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng liếc nhìn cô, rồi quay sang Dì Phùng ngồi kế bên lạnh nhạt hỏi.
"Không chịu ăn?"
Dì phùng nhìn Hắc Diêm Tước rồi nhìn vẻ sợ hãi của Thi An thì nở nụ cười hiền hậu đáp.
"Thiếu gia về rồi! Cô ấy vừa tỉnh lại bây giờ đang ăn!"
Trông thấy dì Phùng nói đỡ giúp cô hắn nhếch nhẹ môi cười, cô gái này cũng thật lợi hại vừa mới gặp dì phùng đã khiến bà ấy bảo vệ mình rồi, thật đúng là yêu tinh tái thế gặp ai cũng có thể mê hoặc.
Bạn thấy sao?