Chương 11: HẦM TỐI 2: BÍ ẨN
Cùng lúc đó tại một nơi khác.
Một người đàn ông ngũ quan sắc sảo thoạt nhìn không giống người á đông, đôi mắt xanh sâu thẳm của người đàn ông lóe lên trong bóng đêm, khí chất vương giả áp bức người đối diện. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế giống như ngai vàng, tay gõ gõ xuống mặt bàn đá hoa cương, đôi mắt xanh sắc sảo giảo hoạt thỉnh thoảng lại lóe lên trong bóng tối.
"Hắn đã bắt đầu rồi" giọng nói trầm bổng quyến rũ phát ra.
"Vâng thưa chủ nhân, có lẽ hắn đã nghi ngờ, nhưng vẫn chưa điều tra được chúng ta. Còn về cô gái kia hắn đã bắt đầu hành động rồi" phía dưới một cô gái vẻ mặt lạnh tanh vận đồ da ôm sát lộ ra thân hình mị hoặc quyến rũ.
Người đàn ông chậm rãi đứng lên, thân hình cao lớn che khuất cả ánh đèn duy nhất trong căn phòng lạnh lẽo, ánh mắt xanh thẳm như đáy biển của hắn thâm thúy nhìn về phía cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại lạnh lẽo thấu xương tỏ ra thất vọng.
"Ừm...Thật tắc trách! Ngươi là sát thủ giỏi nhất mà ta đã huấn luyện, lại có thể mắc sai lầm...chẳng lẽ ngươi muốn để người khác thấy thứ ta huấn luyện ra "chỉ là một phế vật" thôi hay sao?"
"Không...thuộc hạ không có ý đó, thuộc hạ sẽ thận trọng hơn" cô gái lập tức cúi người xuống thấp tạ lỗi nhưng gương mặt cô vẫn lạnh tanh.
Hai chân thon dài của hắn bước đi vài bước đến sau lưng cô đôi mắt mê hoặc màu xanh thăm thẳm như biển không đáy xoáy sâu vào đôi mắt nữ nhân trước mặt trên tay hắn cầm tấm hình của một cô gái và một người đàn ông đưa đến trước mặt cô:
"Keil, mấy năm nay ở bên ta năng lực làm việc của ngươi ta biết rõ, lần này đừng làm ta thất vọng..."
Ánh mắt cô lóe lên trong giây lát rồi lập tức trở lại vẻ mặt vẫn lạnh tanh không thay đổi.
"Vâng...thưa chủ nhân"
Đôi mắt màu xanh đậm của hắn sâu thẳm như đuốc, thâm thúy nhìn cô dâng lên tà khí.
"Ngươi sẽ không phản bội ta chứ"
"Vâng, thuộc hạ sẽ không."
Khuôn mặt quyến rũ lạnh tanh của Keil không biểu lộ chút do dự chút nào, ai cũng biết, cùng người đàn ông này nói chuyện không nên nhìn vào mắt hắn, bàn tay cô siết chặt tấm hình trong tay.
"Thật sự...rất tốt" người đàn ông xòe bàn tay khẽ vuốt đầu cô gái giọng nói tà mị mê hoặc.
Writer by nhatha 14/06/2019.
Trở về nhà Thi An vô lực thả cơ thể mệt mỏi lên chiếc giường, ánh mắt sầu muộn hướng về phía vườn hoa tử đinh hương tím lịm hôm nay sao lại man mác buồn, cô bỗng thấy cõi lòng mình cũng nặng trĩu theo giống như ai đó đã nói "người buồn thì cảnh có vui đâu bao giờ", phải chăng lúc này đóa tử đinh hương kia cũng đang bi thương cho cõi lòng cô, đôi mắt Thi An dần dần nhíu lại cô mang tâm trạng mệt mỏi nặng nề tiến vào giấc ngủ.
Trong giấc ngủ Thi An luôn luôn cảm nhận được như có một ánh mắt sắc lạnh đang nhìn về phía mình, cảm giác mơ mơ hồ hồ trong giấc ngủ khiến Thi An rùng mình tỉnh lại. Bất giác cô đưa mắt nhìn khắp nơi trong nhà mọi thứ đều ổn, khẽ lắc nhẹ đầu có lẽ Hắc Diêm Tước đã khiến cô rất kinh sợ đến nỗi trong giấc ngủ cũng không yên.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?