Chương 137: Chẳng lẽ ngươi có ý đồ gì không nên có với biểu ca ta sao
"Thần sư huynh, ngươi đi chậm một chút, Thiên Thiên đuổi không kịp ngươi."Lý Thiên Thiên không ngừng đuổi theo sau lưng Bách Lý Thần, thế nhưng mỗi lần gần đuổi kịp thì lại bị rớt lại đằng sau, cho nên bây giờ nàng liều sống liều chết đuổi theo nhưng vẫn không kịp.
Nhược Tích nhìn thấy Lý Thiên Thiên như vậy, cũng biết tâm tư của nàng, trong mắt của nàng hiện lên vẻ khinh thường, bộ dạng của ngươi như vậy mà cũng dám nghĩ tới Thần của ta, không sợ mất mặt.
Trong lúc bất tri bất giác, Nhược Tích đã coi Bách Lý Thần là người của mình.
"Thần sư huynh, chờ Thiên Thiên một chút...."
Nghe tạp âm ở phía sau, lông mày Bách Lý Thần nhăn lại, nếu không phải muốn nhờ các nàng giúp mình tìm Nguyệt nhi thì hắn đã sớm đuổi bọn họ đi rồi.
"Thần sư huynh...."
Thật quá ồn ào, vẫn là Nguyệt nhi tốt nhất, xưa nay không nói điều vô dụng, Nguyệt nhi, nàng đang ở đâu, có biết ta đang tìm nàng không?
Nhược Tích cũng nhìn ra Bách Lý Thần không còn kiên nhẫn, thầm cười một tiếng, ngớ ngẩn, bộ dáng theo đuôi của ngươi sẽ chỉ làm hắn càng thêm chán ghét ngươi. Nhưng như vậy cũng tốt, ngươi sẽ làm nổi bật lên vẻ ổn trọng và yên tĩnh của ta, nói không chừng bởi vậy mà Thần sẽ phát hiện ta tốt hơn!
"Thần sư đệ, ngươi xem chúng ta cũng đã đi lâu như vậy, dừng lại nghỉ ngơi một lát đi, nếu không lát nữa ngươi tìm được biểu muội ngươi, nàng nhìn thấy bộ dáng ngươi tiều tụy như thế nhất định sẽ khó chịu."Đè nén hận ý trong lòng, Nhược Tích cắn răng nhắc đến tên của Thượng Quan Tây Nguyệt.
Hừ, tốt nhất đừng gặp lại nàng ta ở đây, nếu không nàng quả thật ăn không ngon.
Nghe thấy hai chữ biểu muội này, mắt Bách Lý Thần đầy lãnh ý nhìn thẳng vào Nhược Tích, đáng chết, biểu muội, biểu muội, Nguyệt nhi là nương tử của ta, không phải biểu muội, nhưng hắn cũng khó mà nói ra khỏi miệng, chỉ có thể trừng mắt nhìn nàng.
Nhược Tích nhìn thấy ánh mắt của hắn, giật nảy mình, bước chân không khống chế được lui về phía sau mấy bước, làm sao vậy, chẳng lẽ ta nói sai cái gì sao, không có mà!
Thật lâu sau, Bách Lý Thần mới thu hồi ánh mắt, suy nghĩ về chuyện nàng ta vừa nói,. Nàng ta nói không sai, nếu để cho Nguyệt nhi nhìn thấy bộ dáng mình như vậy thì nhất định sẽ đau lòng, còn không bằng tự mình đi tắm rửa cho sạch sẽ, dùng diện mạo đẹp nhất để gặp Nguyệt nhi.
Nhìn thấy Bách Lý Thần ngừng lại vì lời nói của mình, Nhược Tích âm thầm vui mừng, điều này nghĩa là gì, hắn nghe mình như thế, nhất định là có cảm tình với mình.
Bách Lý Thần nhìn Lý Thiên Thiên và Nhược Tích, sau đó vung hai tay lên, tạo ra một lớp bình phong, khiến các nàng không thấy nhìn hắn.
"A, người đâu, Nhược Tích tỷ, sao không thấy Thần sư huynh nữa."Lý Thiên Thiên kinh ngạc quay đầu, hai tay sờ về phía trước, nàng có thể cảm giác được mình đụng phải một cái gì đó, nhưng lại không nhìn thấy!
Bách Lý Thần đứng sau bình phong nhìn động tác ngu xuẩn của nàng, cười lạnh một tiếng, sau đó lấy ra một bộ y phục trong không gian giới để mặc vào, sửa sang lại một chút, liền thu bình phong lại.
Bình luận