Chương 131: Nguyệt Nhi! nàng tỉnh rồi
Con rắn kia thấy có người không thèm nể mặt mình, mong muốn hái gốc Tuyết Liên, lập tức nổi giận, đầu rắn duỗi ra phía trước, lúc chuẩn bị cắn Hi Nguyệt, Hi Nguyệt nhạy bén tránh sang một bên, mạo hiểm tránh được.
"Con rắn đáng chết, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt đúng không, hôm nay ta sẽ dạy dỗ ngươi!" Hi Nguyệt luôn dịu dàng cũng tức giận, hai tay phát ra màu đỏ nhàn nhạt đánh về đầu con rắn.
Con rắn kia hốt hoảng chạy thục mạng, cuối cùng không cam lòng quay đầu đi.
"Hừ" Hi Nguyệt thu tay lại, trên mặt nở nụ cười đi đến chỗ Tuyết Liên, thận trọng hái nó xuống, bỏ vào trong ngực.
Đại sư huynh, Hi Nguyệt trở về, Hi Nguyệt mang theo Tuyết Liên trở lại cứu ngươi!
Sau đó Hi Nguyệt chậm rãi bò xuống núi, có lẽ là trong lòng sốt ruột cho Thần, nàng không cẩn thận đạp hụt, ngã thẳng từ độ cao so với mặt biển xuống đất.
Hi Nguyệt vốn muốn dùng linh lực bảo vệ thân thể của mình, nhưng vừa nghĩ tới hoa Tuyết Liên trong ngực, nếu nới lỏng tay, hoa Tuyết Liên sẽ rơi xuống, không có cách nào, vì bảo vệ hoa Tuyết Liên trong ngực, Hi Nguyệt chỉ có thể mặc cho mình rơi thẳng xuống dưới.
"Ầm "
"Phốc..."
Hi Nguyệt rơi xuống mặt đất phát ra tiếng vang to lớn, thân thể của nàng lại không chịu nổi phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch, hai tay nàng run run lấy hoa Tuyết Liên trong ngực ra, may mắn không bị tổn hại chút nào, cánh môi nhuốm máu nhếch lên một nụ cười động lòng người!
Lăng ở trong phòng không một giây phút nào an tâm, hắn rất lo lắng cho Hi Nguyệt, không biết nàng thế nào rồi.
"Loảng xoảng "
Một vật nặng đâm vào trên khung cửa.
Lăng nhìn lại, là Hi Nguyệt, sao nàng lại thành bộ dáng này.
"Hi Nguyệt, sao lại bị thương!"Lăng vội vã đi lên phía trước, đỡ lấy nàng sắp chống đỡ không nổi, nhìn máu tươi không ngừng chảy ra khỏi khóe miệng nàng xuống trước ngực, màu đỏ chướng mắt làm đau nhói mắt của hắn, nàng bị thương!
Hi Nguyệt cố hết sức lắc đầu, cầm hoa Tuyết Liên trong tay đưa cho Lăng "Nhị sư huynh... Đây là.. Đây là hoa Tuyết Liên... Nhanh.. Nhanh cho Đại sư huynh ăn đi!"
Chỉ mấy câu đơn giản mà Hi Nguyệt phải dùng hết sức lực toàn thân, nhưng mặc dù như thế, bước chân của nàng vẫn chậm rãi đi về phía Thần.
Sắp đến trước giường, Hi Nguyệt ngồi sập xuống đất, hai tay nhuộm máu tươi run rẩy nắm lấy tay Thần, muốn tận mắt nhìn thấy hắn ăn hoa Tuyết Liên mới bằng lòng an tâm.
Lăng nhìn Hi Nguyệt kiên quyết như vậy, cũng hiểu là nếu không nhìn thấy Đại sư huynh ăn Tuyết Liên, nàng sẽ không an tâm chữa thương, thế là hắn ném hoa Tuyết Liên đến giữa không trung, sau đó chậm rãi điều động linh lực đẩy nó đến miệng của Thần, cuối cùng, thân thể Thần bị một ánh sáng trắng bao quanh, cuối cùng ánh sáng trắng biến mất không thấy đâu nữa, sắc mặt Thần cũng khôi phục lại bình thường!
Bình luận