Chương 102: Ngoại trừ Nguyệt nhi, không ai lọt vào mắt xanh của ta
"Tự mình giải quyết? Tự con giải quyết thế nào?"Tây Hạo Hãn ngắt lời Tần Dung hỏi tiếp, nghi hoặc nhìn nàng. Tuy rằng cháu gái này đã thay đổi rất nhiều, nhưng hắn vẫn chưa tin nàng có thể tự giải quyết được chuyện này.
"Người hãy tin tưởng ta, ta nhất định sẽ giải quyết tốt, ngoại công người suy nghĩ một chút xem, nếu người tiến cung tìm Hoàng Thượng giải trừ hôn ước, sẽ khiến Hoàng Thượng cảm thấy người khinh thị người hoàng gia, lại dám phá bỏ hôn ước với thái tử, gần vua như gần cọp, chúng ta không thể không đề phòng."
Tây Hạo Hãn kinh ngạc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, giống như không thể tin được câu vừa rồi do chính nàng nói ra. Xem ra tôn nữ này không chỉ thay đổi một chút thôi!
"Vậy con nói phải làm sao bây giờ "
"Ta cũng đang suy nghĩ vấn đề này, có biện pháp nào để Hoàng Thượng chủ động giải trừ hôn ước giữa ta và Bách Lý Hành thì tốt rồi." Nói đến chuyện này, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hơi phiền não, mặc dù muốn giải trừ hôn ước với Bách Lý Hành, nhưng bây giờ vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào khả thi.
"Nguyệt nhi, có một biện pháp." Thượng Quan Minh Tuyên đột nhiên mở miệng "Ba tháng có một cuộc tỷ thí võ nghệ, người đứng đầu có thể đưa ra một yêu cầu với Hoàng thượng.
Giải thi đấu tỷ thí cứ năm năm sẽ cử hành một lần, mỗi quốc gia sẽ thay phiên nhau tổ chức, lần này đến phiên Tây Lăng Quốc.
"Được, vậy ta sẽ giành vị trí đầu bảng, tự mình yêu cầu Hoàng thượng giải trừ hôn ước với tên nam nhân cặn bã Bách Lý Hành." Thượng Quan Tây Nguyệt đầy tự tin, nói.
Nàng nhất định sẽ đạt được vị trí đầu bảng ở trận đấu ba tháng sau, cũng muốn nói cho thiên hạ biết, nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt không phải là một phế vật.
Nhìn thấy đám người Tây Hạo Hãn lo lắng, Thượng Quan Minh Tuyên mở miệng trước "Ngoại công ngoại mẫu, không có chuyện gì đâu, hai người phải tin tưởng Nguyệt nhi, nhất định nàng có thể làm được."
Nhìn Thượng Quan Minh Tuyên chắc chắn như vậy, bọn họ cũng không nói gì thêm, lựa chọn tin tưởng nàng.
Sau đó, bọn họ dùng cơm trưa xong liền quay về phủ Thừa tướng.
"Ha ha, Huyên Huyên tỷ, ngươi thật biết chê cười." Trong mái đình ở hoa viên. Thượng Quan Lâm ngồi cùng một nữ tử xinh đẹp, trò chuyện vui vẻ.
"Ai nói đùa, tiểu nha đầu nhà ngươi." Nữ tử xinh đẹp giả bộ gõ đầu Thượng Quan Lâm.
Thượng Quan Lâm đang chuẩn bị đáp lại, đột nhiên trông thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đi về bên này.
Mắt nàng xoay vài vòng, kéo nữ tử bên cạnh đứng lên "Huyên Huyên tỷ, giới thiệu với ngươi, đây là đại tỷ của ta." Thượng Quan Lâm chỉ vào Thượng Quan Tây Nguyệt.
Vũ Huyên Huyên tùy ý liếc qua Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó khóe mắt nhếch lên, chế giễu châm chọc "Không cần giới thiệu, đại tỷ tỷ phế vật của ngươi ai mà không biết."
"Thì ra ta nổi danh như vậy, thật là may mắn!" Thượng Quan Tây Nguyệt đi tới đáp lại Vũ Huyên Huyên.
Thượng Quan Lâm chết tiệt, thật sự không có được một phút giây yên tĩnh diễn[Dannf/;lle3quysd00n, lại tìm người khác tới giúp đỡ, thật không biết những người này có đầu óc hay không, lại cam nguyện làm bia đỡ đạn cho nàng ta.
Bình luận